Chương 1702: Vô Đề
Cốc Long Uyên có không ít cường giả. ͏ ͏ ͏
Nhưng hiện tại có thể đánh đấm thì chỉ được mấy mống như này mà thôi, số còn lại hầu hết đang ngủ say. ͏ ͏ ͏
Lúc này mới qua bao lâu, muốn hoàn toàn tỉnh táo lại vẫn cần chút thời gian. ͏ ͏ ͏
Mà có tỉnh dậy cũng đâu thể làm tay đấm ngay được, cần có thời kỳ dưỡng bệnh hồi sức nữa, nên mới không đáp ứng đủ nhu cầu của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, mặt hồ lại nháng lên mấy luồng sáng vàng. ͏ ͏ ͏
Phía trên Thánh Thú hồ xuất hiện mấy bóng dáng. ͏ ͏ ͏
Bóng dáng thứ nhất là Cửu Giai long. ͏ ͏ ͏
Bóng dáng thứ hai là của Mộc Lâm, tu sĩ Bát giai. ͏ ͏ ͏
Thứ ba là một con rùa đen, Bát giai đỉnh phong. ͏ ͏ ͏
Thứ tư là một Linh Long, thoạt nhìn yếu nhớt, chẳng qua tới cho đủ số. ͏ ͏ ͏
Có thể ngay cả Thần Long cũng cảm thấy đội ngũ này của mình chả ra làm sao, nên mới lúng túng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cốc Long Uyên còn đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, chiến lực hữu hạn. ͏ ͏ ͏
Trên thực tế bọn họ không chỉ có mấy cường giả này. Nhưng không biết vì sao, những kẻ khác khôi phụ quá chậm, chỉ có mấy cường giả này thứ tỉnh trước, khôi phục cực kỳ nhanh. ͏ ͏ ͏
Giống như mấy kẻ còn lại kia không theo kịp thời đại vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng cho dù như thế, mấy người tới đây lần này cũng xem như rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Một Cửu giai Chứng đạo, một Cửu giai đỉnh phong bình thường, hai Bát giai đỉnh phong với một Thất giai đỉnh phong. ͏ ͏ ͏
Biết bao nhiêu tông môn còn chẳng được như thế này. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối quá khiêm nhượng, có thể được mọi người trợ giúp chúng tôi đã giảm áp lực rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Đây là lời nói thật. ͏ ͏ ͏
Trong Thánh Địa hầu như chẳng có cường giả nào dùng được. ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ Kiếm Thập Tam và hai vị thánh thú kia. ͏ ͏ ͏
Mà Cốc Long Uyên trực tiếp cho ra 5 vị cường giả có thể tham chiến, quả thật đã giúp đại ân. ͏ ͏ ͏
Thần Long lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu bị đại tiểu thư biết, Cốc Long Uyên chỉ có thể cho ra chừng này người, sẽ bị mắng chết. ͏ ͏ ͏
Lúc này Mộc Lâm nhìn Kiếm Thập Tam, hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng tôi có thể thấy đại tiểu thư một chút không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Thực xin lỗi, ngoại trừ Thánh nữ những người khác đều không thấy được đại tiểu thư. ͏ ͏ ͏
Sư muội hắn thì không tính, Kiếm Thập Tam âm thầm bổ sung thêm một câu. ͏ ͏ ͏
Những lời này không thể nói ra, vì Thánh Địa quy định chỉ có một mình Thánh nữ mới được tiến vào. Tuy mọi người đều biết Nguyệt Tịch là ngoại lệ, nhưng tùy tiện nói ra lại không hay. ͏ ͏ ͏
Ảnh hưởng không tốt. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm gật đầu, không nói thêm gì. ͏ ͏ ͏
Tuy có hơi đáng tiếc nhưng cũng không sao. ͏ ͏ ͏
Bây giờ cô vẫn rất tò mò về thế giới ban ngoài. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Rất có thể nguy nan sẽ đến trong ngày mai, nếu mọi người thích có thể ra ngoài đi dạo, bên ngoài có một trấn nhỏ, thuận tiện nhìn xem thời đại hiện tại là như thế nào. ͏ ͏ ͏
Tuy trước đó bọn họ đã có thể lên mạng, nhưng dẫu sao cũng không được nhìn tận mắt, nói không hiếu kỳ là giả. ͏ ͏ ͏
Tạm biệt xong, Thần Long mang theo đám người Mộc Lâm đi Xuyên Hà tiểu trấn. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua con rùa đen kia thì bị để lại. ͏ ͏ ͏
Nó không hiểu gì cả, nhưng có nước cũng khỏe, ừ, tốt nhất là không hạn chế hành động của nó. ͏ ͏ ͏
Mà khi nhìn thấy đám Mộc Lâm rời đi, rùa đen có hơi hoảng hốt, vì ở đây có quá nhiều người xa lạ. ͏ ͏ ͏
May mà Mộc Lâm đã kịp thời trấn an, cho nên nó mới ngoan ngoãn ở lại chỗ này nghịch nước. ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc nó cũng không muốn đi đến chỗ nào khác ngoài nước, nếu không đã sớm đi theo. ͏ ͏ ͏
Mà ở xa xa, hai vị thánh thú kia cũng chú ý tới con rùa đen này. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, bọn họ liền tiến tới Thánh Thú hồ. ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu lấy làm kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là một con rùa đen có dòng máu bình thường, vậy mà lại đạt được cảnh giới này, quả thực khó có thể tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Lão Ngũ nhà chúng ta có huyết mạch thánh thú, thế mà còn không bằng một con rùa đen bình thường. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam ở một bên không biết nói cái gì mới tốt. ͏ ͏ ͏
Thoạt nhìn quả thật Tiểu Huyền Vũ không bằng con rùa đen này, nhưng nó lại gặp may. ͏ ͏ ͏
Có thể gây ra oanh động cực lớn. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua Kiếm Thập Tam tạm thời không nói ra chuyện này, theo như lời sư muội thì, tiểu tỷ tỷ muốn tạo bất ngờ cho họ. ͏ ͏ ͏
Tốt hơn hết là không để nó thất vọng. ͏ ͏ ͏
Cho nên ngay cả sư muội hắn cũng không biết vì sao lại thế này. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Huyền Lâu nói với Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
-͏ Thằng nhóc, cậu mời nhiều người tới như vậy, hơn nữa còn có hai chúng tôi nữa, nhất định Thánh Địa sẽ không gặp chuyện gì. Chẳng qua tôi thấy cậu có vẻ vẫn chưa yên tâm. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể tiền bối không biết, nguy cơ của Thánh Địa không chỉ có những người đó. ͏ ͏ ͏
Huyền Trúc dời ánh mắt khỏi người con rùa đen kia, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Là nguy cơ âm thần mà đám người Ngân Giáp đó nói? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đó chỉ là nguyên nhân thứ hai. ͏ ͏ ͏
Huyền Trúc kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
-͏ Còn có thứ ba? ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu cũng rất tò mò, từ khi nào Thánh Địa có nhiều chuyện như vậy? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa có vẻ như chuyện này còn nghiêm trọng hơn chuyện kia. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cười đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể ngày mai hai vị tiền bối sẽ biết ngay. ͏ ͏ ͏