Chương 1707: Vô Đề
Đương nhiên, cho dù hắn mới như vậy thì với tu vi hiện tại, hắn cũng có thể dùng một chiêu nghiền áp rất nhiều kẻ. ͏ ͏ ͏
Ma pháp có lợi hại cỡ nào vẫn không thể sánh với tu vi, chẳng khác nào đom đóm lại đòi tranh sáng cùng nhật nguyệt. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng có thể coi như ma pháp của hắn đang tiến bộ hết sức thần tốc, ma pháp đã được Lục giai trong khi tu vi mới chỉ 5.3. ͏ ͏ ͏
Muốn thăng lên Lục giai, nói thế nào cũng cần ít nhất 10 ngày. ͏ ͏ ͏
Những đã có Chiến Linh Bia hấp thu lại phản hồi, có thể càng mau hơn. ͏ ͏ ͏
Chỉ là không biết cổ lực lượng này có thể duy trì bao lâu. ͏ ͏ ͏
Nghe được Giang Tả nói, Tây Kiệt yên lặng ngồi xuống, sau đó cười nói với Á Hi: ͏ ͏ ͏
-͏ Hai ngày này ngủ không ngon nên mới xuất hiện chút ảo giác, thật là đáng sợ, sau này phải ngủ cho đủ, nhất định không thức đêm. ͏ ͏ ͏
Á Hi cũng gật đầu đồng ý, sau đó bổ sung: ͏ ͏ ͏
-͏ Quả thật như thế, thức đêm quá đáng sợ, sau này tôi sẽ không vẽ truyện tranh suốt đêm nữa, hẳn là có thể giữ vững tinh thần, nếu không ngay cả nước cũng cắn không nổi. ͏ ͏ ͏
Tây Kiệt gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, trời, sao nước trà này có dùng đũa gắp cỡ nào cũng gắp không được nhỉ? ͏ ͏ ͏
Á Hi cũng dùng đũa gắp nước trà, kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, kỳ quái quá. ͏ ͏ ͏
Tây Kiệt: ͏ ͏ ͏
-͏ Ha ha, thật là kỳ quái, lát nữa về phải nói với Bối Tây mới được, giới Tu luyện có chuyện quái dị. ͏ ͏ ͏
Nghe được cuộc nói chuyện giữa Tây Kiệt và Á Hi, Giang Tả có chút bối rối, hai người này đã xảy ra chuyện gì vậy? ͏ ͏ ͏
Chưa gì đã mất nhận thức vấn đề sao? ͏ ͏ ͏
Từ phòng bếp đi ra, ông chủ bán đậu hũ định giúp Lộ Chân mang thức ăn lên thấy thế liền có chút không đành lòng. ͏ ͏ ͏
Không thể lấy Giang tiểu hữu làm tiêu chuẩn, một kẻ có thể chỉ điểm Kiếm Thập Tam, một kẻ có thể dẫn người Nhập đạo, một kẻ có thể làm Cửu giai đỉnh phong Chứng đạo ngoan ngoãn nghe lời, không có việc gì hỏi tu vi của kẻ đó làm gì chứ? ͏ ͏ ͏
Này không phải tự rước lấy nhục sao? ͏ ͏ ͏
Bây giờ thì hay lắm, điên luôn rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng quả thật đáng sợ mà, hắn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Giang tiểu hữu, cậu ta chỉ mới đạt Nhất giai. ͏ ͏ ͏
Bây giờ đã hơn Ngũ giai. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngẫm lại, phẩm cấp không có quá nhiều ý nghĩa đối với hắn, nên hắn lập bình thường trở lại. ͏ ͏ ͏
Nếu không hắn cũng phát điên rồi, ͏ ͏ ͏
Trăm năm nỗ lực còn không bằng mấy tháng tùy ý của đối phương. ͏ ͏ ͏
Ai mà chịu được. ͏ ͏ ͏
Từ cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ trở về, Giang Tả bắt đầu chuẩn bị một vài thứ, tuy chưa chắc đã hữu dụng, nhưng chuẩn bị một chút chắc chắn không có hại gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn cố gắng tu luyện, tất nhiên cũng không cố gắng hết sức hấp thu cổ lực lượng kia. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ có thể hấp thu rất ít, cố gắng để bản thân đạt tới 5.4 một cách nhanh nhất. ͏ ͏ ͏
Nửa đêm, Giang Tả tỉnh lại từ trong tu luyện. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn chưa đạt được 5.4, nhưng không thể không tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn cảm nhận được sự dao động của một cổ lực lượng độc đáo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ra khỏi phòng, sau đó đi lên mái nhà. ͏ ͏ ͏
Ánh trăng từ trên trời rơi xuống, vốn nên có màu trắng bạc nay lại xen kẽ chút dấu vết trắng tinh của Mê Vụ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mỉm cười: ͏ ͏ ͏
-͏ Xem ra tiểu Ô Quy này vẫn rất chăm chỉ, không ngờ lại đến sớm như thế. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, ở dưới ánh mắt của Giang Tả, lực lượng tự nhiên trong đất trời bị dẫn động, đây là lực lượng đặc biệt chỉ thuộc về thánh thú tứ tộc. ͏ ͏ ͏
Mà hiện tại, lực lượng đó bắt đầu hội tụ về phía Thánh Địa, tuy chưa có mục tiêu rõ ràng nhưng nhanh thôi, trung tâm hội tụ sẽ dần dần hiện ra. ͏ ͏ ͏
Lúc ấy chính là thời điểm tiểu Ô Quy lên sân khấu. ͏ ͏ ͏
Bước ra khỏi hạn chế chủng tộc, gần ngay trước mắt. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt lúc cổ lực lượng này xuất hiện, ngoại trừ Giang Tả, dĩ nhiên có không ít người khác cũng thấy được. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như cha mẹ của thánh thú Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏
Lúc này bọn họ khiếp sợ nhìn lên không trung. ͏ ͏ ͏
Có chút không rõ nguyên nhân. ͏ ͏ ͏
Lúc này Nguyệt Tịch cũng ở chỗ này, hình như tiểu tỷ tỷ tu luyện xảy ra vấn đề, cô không yên tâm nên đến đây xem thử. ͏ ͏ ͏
Nhưng khiến cô càng cảm thấy kỳ quái chính là, tiểu tỷ tỷ hoàn toàn sa vào trong tu luyện, nếu không biết trước điều đó thì cô đã hoài nghi phải chăng tiểu tỷ tỷ ngủ rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng chính vì cứ tu luyện mới khác thường, không nhìn tiểu tỷ tỷ, Nguyệt Tịch không yên tâm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Nguyệt Tịch hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Làm sao vậy? ͏ ͏ ͏
Vừa rồi, cô nhìn thấy quy ba ba cùng quy mụ mụ đột nhiên ngẩng đầu, hơn nữa trong mắt còn có chút kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô đâu cảm thấy gì đâu? ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ ánh trăng đêm nay rất đẹp. ͏ ͏ ͏
Quy mụ mụ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có cổ lực lượng bắt đầu hội tụ, nhưng không biết nguyên nhân là gì. ͏ ͏ ͏
Nói xong cô nhìn về phía Huyền Lâu, hy vọng Giang Tả có thể nhìn ra chút gì đó. ͏ ͏ ͏