Chương 1719: Vô Đề
Nhưng Bạch Hổ tộc cũng di chuyển, họ cũng nghĩ như vậy, cho nên cùng đánh tới rồi. ͏ ͏ ͏
Đại chiến bùng nổ, núi ở Thánh Địa lung lay, tưởng như ngày tận thế đến. ͏ ͏ ͏
Cả Xuyên Hà tiểu trấn đang thúc đẩy lực lượng. Bị tuyết đọng trực tiếp bao trùm. ͏ ͏ ͏
Thánh Thú hồ trực tiếp bị phá hủy. ͏ ͏ ͏
Nếu như không phải mấy người Linh Long chạy nhanh, nói không chừng bị trọng thương sắp chết rồi. ͏ ͏ ͏
Có điều da của tiểu Kình Ngư đủ dày. ͏ ͏ ͏
Một loạt Bát giai Cửu giai giao chiến, không gian như bị xé rách, quả thực chính là ngày tận thế. ͏ ͏ ͏
Linh long vừa chạy vừa hét lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi cảm thấy tôi tới đây để hét, nhân tiện tặng cho người ta cái đầu. ͏ ͏ ͏
Tiểu Kình Ngư đi theo bên cạnh Linh long, nó không thể nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng đồng ý với ý kiến của Linh long. ͏ ͏ ͏
Nó cũng đến tặng đầu cho người ta. ͏ ͏ ͏
Cửa tiệm đậu hũ, Xuyên Hà tiểu trấn. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ nấp sau lưng Lộ Chân, nhìn tuyết đọng bao phủ bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải quán nhỏ có trận pháp bảo vệ thì đã sập từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Tiêu Sồ có chút sợ hãi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lộ Chân ca ca, đã xảy ra chuyện có đúng không? Chúng ta có phải là phải chết không? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bây giờ thì chưa chết được đâu, nhưng mà thật sự đã xảy ra chuyện. Ông chủ nói nếu không cẩn thận chúng ta sẽ chết. Chỉ là loại chuyện này chúng ta cũng chẳng quản được. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy chúng ta phải làm sao mới được? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân suy nghĩ một chút: ͏ ͏ ͏
-͏ Hình như anh đã từng hỏi câu này, mẹ anh lúc đó có vẻ hơi tức giận. Bà ấy nói, con không chờ chết sao? Cho nên chúng ta chờ chết là được rồi. Cứ đi ăn cơm trước đã. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ Trời còn chưa sáng, đã đến lúc ăn cơm đâu? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Mẹ anh nói khi chờ chết nhớ phải ăn no. Cho nên, tốt hơn hết chúng ta nên giữ cho cái bụng no trước đã. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ không biết mình nên nói gì, cô luôn cảm thấy những gì Lộ Chân ca ca nói cứ sai sai. ͏ ͏ ͏
Mặc Danh Bắc không nhìn được, hắn hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy nếu bây giờ có dã thú muốn giết cậu, cậu sẽ không phản kháng sao? ͏ ͏ ͏
Hắn cảm thấy tam quan của Lộ Chân có vấn đề. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Mặc Danh Bắc cảm thấy mình phải giúp Lộ Chân thay đổi quan, tránh để sau này làm hư Tiểu Sồ. ͏ ͏ ͏
Dù không thay đổi được tam quan Lộ Chân thì cũng không thể để Tiểu Sồ bị ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, hắn đặt câu hỏi, dẫn dắt Lộ Chân trả lời nó, đến lúc đó lại chỉ dẫn thêm. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng có thể có hiệu quả. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng biết chuyện này không thể gấp gáp được. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với vấn đề của Mặc Danh Bắc, Lộ Chân không chút suy nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chắc chắn sẽ phản kháng rồi. ͏ ͏ ͏
Câu trả lời của Lộ Chân khiến Mặc Danh Bắc có chút ngoài ý muốn, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải cậu nói cậu chờ chết sao? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Mẹ tôi trước khi chết đã nói với tôi, chờ chết không phải là chịu chết. Nhân loại ta khi sinh ra đã bắt đầu chờ chết rồi, nhưng mà nếu có thể sống, thì phải nắm giữ hết mọi cơ hội để sống. Chỉ cần sống không hổ thẹn với lương tâm là được rồi. ͏ ͏ ͏
Mặc Danh Bắc sững sờ trong chốc lát, tam quan tích cực như vậy. ͏ ͏ ͏
Hắn đột nhiên không hiểu, mẹ đã dạy dỗ Lộ Chân như thế nào? ͏ ͏ ͏
Hắn theo bản năng hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Mẹ của cậu là ai? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân lại nghiêm túc đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Mẹ của tôi chính là mẹ của tôi. ͏ ͏ ͏
Mặc Danh Bắc: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Thôi bỏ đi, cùng Lộ Chân chẳng có kiến thức gì cả. ͏ ͏ ͏
Còn Tiểu Sồ thì tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Lộ Chân ca ca, tại sao khi từ khi sinh ra người ta đã chờ chết? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân gãi gãi đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh cũng hỏi mẹ anh câu này. ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy mẹ anh trả lời thế nào? ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ hỏi. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân suy nghĩ một chút: ͏ ͏ ͏
-͏ Mẹ anh hỏi anh, mặt trời khi nào thì lặn. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải mặt trời luôn lặn trước khi trời tối sao? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Mẹ anh nói, ngay từ lúc mặt trời mọc, nó đã bắt đầu lặn rồi. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ không hiểu. ͏ ͏ ͏
Mặc Danh Bắc lại hơi ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Mà ở quảng trường của tiểu trấn, đám người Ma pháp sư đã ở đây rồi. ͏ ͏ ͏
Tây Kiệt nhìn bầu trời đã bị tuyết đọng phủ đầy, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Như này cũng quá đáng sợ rồi. Một khắc lúc nãy tôi còn tưởng mình chết rồi chứ. ͏ ͏ ͏
Mấy người Á Hi cũng sửng sốt, bọn họ đột nhiên phát hiện Giới tu luyện thật là đáng sợ đến kinh khủng, Ma Pháp giới dù có mạnh thế nào đi nữa cũng không có loại khí tức như vừa rồi đi? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa vừa rồi đều có thể cảm nhận được trời long đất lở đó. ͏ ͏ ͏
Bối Tây có chút mệt mỏi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng may là phòng ngự ổn định, những người đó không cố ý nhắm vào nơi này. ͏ ͏ ͏
Nghe đến đây, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏
Ma Pháp sư được gọi đến hỗ trợ, tất cả bọn họ đều chống đỡ phòng ngự. ͏ ͏ ͏
Đảm bảo những người ở đây có thể chống đỡ được. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên, tất cả đều là tự nguyện, hơn nữa khả năng tử vong rất cao. ͏ ͏ ͏