Chương 1728: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 1728: Vô Đề

Lần này hắn không dùng năng lực của bản thân để phá vỡ trận pháp, mà đi theo phương hướng của ấn ký, căn bản không có bất cứ trở ngại nào. ͏ ͏ ͏

Đây là trận pháp đang mong đợi hắn đi tới, không biết liệu mấy người Tô Kỳ có cảm thấy như vậy không. ͏ ͏ ͏

Không bao lâu sau Giang Tả đã đến một nơi nào đó, không có nơi nào khác ở đây, chỉ có sương mù và một quả cầu phát sáng. ͏ ͏ ͏

Mà Giang Tả có thể nhận thức rõ ràng rằng quả cầu này là nguồn gốc của triệu hoán. ͏ ͏ ͏

Không chút do dự, Giang Tả trực tiếp đưa tay chạm vào quả cầu. ͏ ͏ ͏

Hắn muốn xem đây là cái gì. ͏ ͏ ͏

Mà ngay khi Giang Tả chạm vào quả cầu, hắn lại nhận được một tin nhắn: ͏ ͏ ͏

"Phát hiện một video, chia sẻ video hay không?" ͏ ͏ ͏

"Có/Không" ͏ ͏ ͏

Giang Tả trực tiếp chọn có. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó tầm nhìn của Giang Tả thay đổi, băng qua sương mù đến một sơn mạch, nơi có một quảng trường khổng lồ, phía dưới quảng trường là những bậc thang dài vô tận. ͏ ͏ ͏

Mà phía trước quảng trường là một ngọn sơn phong, ở đó có khắc 4 chữ: "Thánh Thú Long Tộc." ͏ ͏ ͏

Ở giữa quảng trường, có hai người đang đứng. ͏ ͏ ͏

Một người đàn ông thoạt nhìn trông rất ổn định, và người còn lại là một kẻ ăn xin lôi thôi lếch thếch. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có thể nhận ra hai người này ngay lập tức, một là Tần Thiên, một là lão ăn mày Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏

Nhưng tại sao họ lại ở đây? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nghĩ nhiều, mà là trực tiếp nhìn. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tần Thiên đứng ở trước núi, sau đó cung kính cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vẫn bối Tần Thiên, có việc cầu kiến Thánh Long tiền bối. ͏ ͏ ͏

Giọng nói của Tần Thiên không lớn, nhưng đã sớm truyền khắp sơn mạch, trực tiếp khiến cho mọi người có thể nghe thấy. ͏ ͏ ͏

Mà sau khi giọng nói của Tần Thiên phát ra, từ trong núi đã vọng ra giọng nói của Thủy Tổ Thánh Thú Long tộc: ͏ ͏ ͏

-͏ Chuyện gì? ͏ ͏ ͏

Tần Thiên nhìn về phía đỉnh núi, lại lên tiếng: ͏ ͏ ͏

-͏ Tai họa của Thiên Địa đã bắt đầu, ngoại địch đã xuất hiện, Thiên Địa đã có lỗ hổng. Mong rằng Tiền bối có thể rời núi, giúp đỡ chúng tôi chống lại kẻ thù bên ngoài. ͏ ͏ ͏

-͏ Thánh Thú Long Tộc của ta vốn là người bảo hộ bên trong Thiên Địa, những chuyện bên ngoài Thiên Địa chúng ta không có quyền can dự, ngươi tìm lầm người rồi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

"Chúng ta không có quyền can dự." ͏ ͏ ͏

Có cái rắm, đúng là nói hươu nói vượn, lão ăn mày thầm trách trong lòng. ͏ ͏ ͏

Đối mặt với câu trả lời từ Thánh Long Thủy Tổ, Tần Thiên lại một lần nữa mở miệng: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhân tộc cũng đã xảy ra nội loạn rồi, sinh linh trên thế gian đều bị đe dọa. Tiền bối không thể nhúng tay tới những chuyện bên ngoài Thiên Địa, vậy thì khẩn cầu tiền bối rời núi bình định nội loạn của nhân tộc. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên không hề bất kính, có thể nói hắn đã buông xuống kiêu ngạo vốn có. ͏ ͏ ͏

Nhưng trước yêu cầu của Tần Thiên, Thánh Long vẫn như cũ từ chối: ͏ ͏ ͏

-͏ Thánh Thú Long Tộc không quản chuyện thế sự, thế gian tranh đấu không liên quan gì đến chúng ta. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên không có biểu cảm gì, lại một lần nữa nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối, nếu như nhân tộc bị tiêu diệt, Thánh Thú Tứ Tộc cũng không thể chỉ lo cho thân mình. ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu đến khi ấy, chúng ta tự khắc sẽ ra tay tương trợ. ͏ ͏ ͏

Thanh âm của Thánh Long lại truyền tới. ͏ ͏ ͏

-͏ Này, mọi người đều đang tập trung vào nhân tộc. Các ngươi như vậy có quá đáng không hả? Chúng ta không có thù oán gì với các người, bây giờ là lúc nhất trí đối ngoại, lại đi làm con rùa rụt cổ à? ͏ ͏ ͏

Tần Thiên còn chưa mở miệng, lão ăn mày bên cạnh đã mở miệng rồi. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhân tộc là nhân tộc, thánh thú là thánh tộc, hai bên không thể là một. ͏ ͏ ͏

Giọng nói của Thánh Long trở nên có chút lạnh lùng. ͏ ͏ ͏

-͏ Thánh tộc? Các ngươi cũng xứng? Thiên Địa tương vong, muôn dân tương diệt, các ngươi đến bây giờ cũng không dám ra mặt, tham sống sợ chết, ánh mắt thiển cận, một đám chuột nhắt. Có can đảm thì đi nói với đám người ngoại lai đó, nói với họ rằng các ngươi không phải là nhân tộc. Ở đây với chúng ta khoe thân phận làm cái gì? ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày trực tiếp mắng. ͏ ͏ ͏

Thánh Long im lặng một lúc lâu, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mời về cho ͏ ͏ ͏

-͏ Ngươi... ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày nhìn ngọn núi trước mặt, trầm giọng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Các ngươi có biết bao nhiêu người vô tội đã chết không? Địa giới của các ngươi ở ngay phía sau chúng ta. Rốt cuộc các ngươi làm sao yên lòng yên dạ nhận sự bảo hộ của chúng ta chứ? Bao nhiêu người đang tranh giành sinh tử, sự bình yên của các ngươi bên này chính là tiểu nha đầu kia dùng mạng của mình để đổi lấy. Cuối cùng thì các ngươi có bao nhiêu vô liêm sỉ chứ? ͏ ͏ ͏

-͏ Chúng ta chưa từng yêu cầu các ngươi làm vậy, không cần tự mình đa tình. ͏ ͏ ͏

Giọng nói của Thánh Long dần trở nên lạnh như băng: ͏ ͏ ͏

-͏ Không tiễn. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên không nói gì nữa, xoay người rời đi. ͏ ͏ ͏

-͏ Đi thôi. ͏ ͏ ͏

Hắn nhẹ nhàng nói. ͏ ͏ ͏