Chương 1747: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1747: Vô Đề

Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam đầy chờ đợi, cô thực sự hy vọng sư huynh mình sẽ trả lời "biết". ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đi, đi vào bên trong cửa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch trước tiên nhìn thấy Kiếm Thập Tam gật đầu, lúc này lòng cô mới nhẹ nhõm một nửa. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà mới nghe được nửa câu sau, lại có chút khó hiểu: ͏ ͏ ͏

-͏ Bên trong cửa? Cửa gì cơ? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không nói gì, mà chỉ chỉ tay vào vị trí cánh cửa đã biến mất lúc trước. ͏ ͏ ͏

Vị trí này đương nhiên chính là nơi Tiêu Huyền Vũ mở cửa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch lúc này càng khó hiểu hơn: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh vừa chỉ không lẽ là cánh cửa của tiểu tỷ? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu, nếu sư muội hắn hỏi, đương nhiên hắn không có gì phải giấu diếm. ͏ ͏ ͏

Cái này không được tính là hắn chủ động nói đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch tâm tình có chút rối rắm, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng em cũng xem mở cửa, không thấy Tiểu Giang đi vào. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhìn Nguyệt Tịch, hết sức nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư muội, thấy, thấy rồi. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nhíu mày: ͏ ͏ ͏

-͏ Có sao? Em chỉ nhìn thấy tiểu tỷ cùng Nam Thánh nữ... ͏ ͏ ͏

Khi nói tới đây, đầu óc của Nguyệt Tịch đột nhiên trở nên rối bời, sau đó nghĩ tới điều gì. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo nhìn Kiếm Thập Tam với vẻ mặt không thể tin nổi, lắp bắp nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư, sư huynh, nói, nói không lẽ nào là hắn chứ? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đưa ra một đáp án khẳng định: ͏ ͏ ͏

-͏ Ừ. ͏ ͏ ͏

-͏ Chờ đã, chờ đã. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch lập tức vung tay lên, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh, chúng ta load lại một chút, em cảm thấy chỗ này có hiểu nhầm gì đó. ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu Giang là Tiểu Giang và Nam Thánh nữ dự khuyết là nam Thánh nữ dự khuyết, bọn họ là hai người đúng không? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch hỏi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Không, không phải, hai người bọn họ là cùng một người. ͏ ͏ ͏

Lúc nghe thấy những lời này, Nguyệt Tịch đầu óc choáng váng, như người mất hồn. ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là không thể tin, chuyện như thế này, không thể nào, làm sao lại xảy ra được? ͏ ͏ ͏

Cô nghe nhầm có phải không? ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch thẫn thờ ngồi trên ghế băng một hồi lâu, Kiếm Thập Tam lặng lẽ đứng bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Thật lâu sau, Nguyệt Tịch mới mở miệng: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh, em có điểm không thể chấp nhận được. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam khó hiểu: ͏ ͏ ͏

-͏ Rất, rất dễ chấp nhận mà? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch ngẩng đầu lên nhìn Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

-͏ Sao cơ? Sư huynh không ngạc nhiên sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lắc đầu. ͏ ͏ ͏

Đáp án trong lòng hắn là, cưới được Thánh nữ, không phải nên mạnh như vậy mới phải sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch còn muốn nói điều gì đó, nhưng lúc này Tĩnh Nguyệt lại tìm tới cô. ͏ ͏ ͏

-͏ Sư phụ, sao còn chưa có hồi âm nữa? Tiểu oán phụ vẫn cứ cảm thấy Tiểu Giang đang chạy loạn sau lưng nó. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lời nói của tiểu oán phụ là đúng rồi, thật sự, vô cùng đúng. ͏ ͏ ͏

Không hổ danh là vợ chồng. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Nguyệt Tịch cũng không có tâm trạng, chỉ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đừng làm phiền vi sư, vi sư muốn được yên tĩnh. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tò mò: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư phụ, người nhớ con rồi sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

-͏ Còn muốn đi ra ngoài chơi nữa hay không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư phụ con sai rồi, chủ yếu là tiểu oán phụ. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch thở dài nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nói cho nó biết, Tiểu Giang không sao, so với mấy đứa Thánh nữ vô dụng các con còn mạnh hơn nhiều. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch không để ý tới Tĩnh Nguyệt nữa. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nghe nghe xong liền chẳng thể hiểu nổi, nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư phụ nói Tiểu Giang của em so với đám Thánh nữ vô dụng chúng ta mạnh hơn nhiều, vậy là có ý gì chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thở phào nhẹ nhõm: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy có nghĩa là Tả ca của em không chạy loạn bên ngoài đúng không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Hoàn toàn không bắt cùng một tần sóng. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt lại nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu Giang của em không lẽ lúc này lại tiến giai đó chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không đến mức đó đâu? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Có lẽ không đến mức đó đâu, như vậy thì không khoa học. Hi vọng đừng để tới lúc chúng ta ra ngoài, liền nhìn thấy Tiểu Giang đã trở thành Pháp thần. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trợn tròn mắt, vậy thì cũng quá quá đáng rồi, Pháp thần ư. ͏ ͏ ͏

Vậy thì phải là Thất giai Nhập đạo, mỗi lần mất mấy trăm năm, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy chứ? ͏ ͏ ͏

Có dễ đến thế nào thì cũng phải mất mấy trăm năm mới được. ͏

Đừng thấy bọn họ thăng cấp nhanh, dù cho một năm Lục giai, thì cũng phải mất tới mấy trăm năm mới có thể Thất giai Nhập đạo, thậm chí còn lâu hơn nữa. ͏ ͏ ͏

Có lẽ cả đời này cũng chẳng có cơ hội tiến vào Thất giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

Đây chính là ranh giới thật sự. ͏ ͏ ͏

Ranh giới của một Người tu luyện bình thường, với một vị Đại Năng. ͏ ͏ ͏

Dù sao Tô Kỳ cũng không tin, ừm, Tĩnh Nguyệt cũng không tin. ͏ ͏ ͏

Mà sau khi nhận được tin tức, cuối cùng Tô Kỳ cũng yên tâm tiếp tục tu luyện. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh nói cho em biết đi, rốt cuộc tại sao Tiểu Giang lại như thế này. Đúng rồi, có ảnh hưởng gì tới việc chữa thương của sư huynh không? ͏ ͏ ͏