Chương 1755: Vô Đề
Sau đó, Tần Thiên cũng không nói nhiều, mà là xoay người định rời đi: ͏ ͏ ͏
-͏ Đi đây. ͏ ͏ ͏
Lời chào của Tần Thiên thật sự rất tùy ý, nhưng lại khiến người ta có loại ảo giác đó là sự từ biệt vĩnh hằng. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên biết chuyến đi này có thể sẽ không có cơ hội trở lại nữa. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn chưa bao giờ bàn bạc với Tiên Linh Phủ Chủ về mức độ nguy hiểm của chiến trường, và người trên chiến trường phải chịu áp lực nặng bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Vì đối với hắn, loại áp lực này tự hắn chịu đựng là được rồi. ͏ ͏ ͏
Cũng giống như nuôi nấng Thiên Ngưng, đưa Thiên Ngưng dừng chân ở Giới tu luyện vậy. ͏ ͏ ͏
Thiên Ngưng chưa bao giờ biết anh trai mình phải chịu đựng những áp lực và nguy hiểm đến mức nào. ͏ ͏ ͏
Mà ngay cả trong hoàn cảnh như vậy, Thiên Ngưng vẫn vô ưu vô tư lớn lên, không bị thế giới bên ngoài nhiễm bẩn. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên rời đi, không có hào ngôn tráng ngữ, cũng không có sinh ly tử biệt. ͏ ͏ ͏
Chỉ có bóng dáng khiến người ta tin tưởng mà thôi. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ nhìn theo rất lâu, Giang Tả cũng nhìn theo rất lâu. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả thở dài: ͏ ͏ ͏
-͏ Người như thế này, không có gì ngoài đẹp trai mà. ͏ ͏ ͏
-͏ Vũ Vương, có phải là anh biết cái gì rồi không? ͏ ͏ ͏
Sau khi Tần Thiên biến mất, Tiên Linh Phủ Chủ mới thấp giọng tự hỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày, chính xác là Tiên Linh Phủ Chủ muốn làm cái gì? ͏ ͏ ͏
Mặc dù hiện tại Giang Tả không biết, nhưng không lâu nữa hắn chắc chắn sẽ biết. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng sẽ đến U Minh Hà, có lẽ lại có thể gặp được U Ti. ͏ ͏ ͏
Hi vọng có thể gặp được một U Ti có lí trí. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó trong video có sự thay đổi, bối cảnh phía sau đổi thành đỉnh núi ở Tự Nhiên Chi Địa. ͏ ͏ ͏
Mà trên bệ đá ở đỉnh núi xuất hiện một thứ gì đó giống như một vòng lốc xoáy. ͏ ͏ ͏
Thứ này không ngừng hấp thụ Tự Nhiên Chi Lực. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ đang đứng trên bên cạnh lốc xoáy, trong tay hắn cầm một giọt máu, giọt máu này ẩn chứa vô số bí ẩn ảo diệu, người bình thường thậm chí khó có thể nhìn thẳng vào nó. ͏ ͏ ͏
Thậm chí cả những người có Tu vi cao có thể cũng khó dòm ngó được sự huyền bí bên trong. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ bỏ giọt máu vào lốc xoáy, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Những thứ cần thiết đều đã thu nhập xong rồi. Chỉ cần dụng sự đặc thù của nơi đây đây, có lẽ sẽ có thể thành công. ͏ ͏ ͏
Vòng xoáy hấp thụ giọt máu, nhưng gần như suýt chút nữa tan vỡ, cũng may Tiên Linh Phủ Chủ đã sử dụng thực lực cường đại của mình để ổn định lại. ͏ ͏ ͏
Ngay khoảnh khắc này, Giang Tả cảm nhận được vòng xoáy đang mang theo một sự sống. ͏ ͏ ͏
Hắn không hiểu, Tiên Linh Phủ Chủ đang làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Hắn định sẽ nuôi dưỡng cái gì? ͏ ͏ ͏
Thấy mọi thứ ổn định, Tiên Linh Phủ Chủ lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Muốn thành công phải mất một khoảng thời gian dài, nhưng như vậy cũng tốt rồi, bởi vì có thể tiếp cận được mấu chốt của người kế nhiệm. ͏ ͏ ͏
Lúc này video lại một lần nữa thay đổi, lần này Giang Tả nhìn thấy Tiên Linh Phủ Chủ đang đứng cách đó không xa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn hắn, hắn cũng nhìn đến vị trí của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ Chủ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật mừng vì mọi người có thể vào được đây, điều đó đã đủ để chứng minh thực lực mạnh mẽ của mọi người rồi. Hi vọng thứ mà tôi để lại có thể trợ giúp được gì đó. ͏ ͏ ͏
Nghe được những lời của Tiên Linh Phủ Chủ, mấy người Tĩnh Nguyệt cảm thấy xấu hổ, bọn họ cảm thấy có phải Tiên Linh Phủ Chủ có nhầm lẫn gì đó rồi không. ͏ ͏ ͏
Bọn họ không những không mạnh mà còn rất yếu. ͏ ͏ ͏
Cũng chỉ quay đi quay lại Nam Thánh nữ dự khuyết mà thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, tuy rằng hắn cảm thấy mình Ngũ giai không đủ mạnh, nhưng cũng không cảm thấy người khác lợi hại hơn. ͏ ͏ ͏
Đánh không lại thì hắn có thể chạy, hắn cũng không ngu ngốc đến mức đứng yên chịu chết. ͏ ͏ ͏
Chỉ là càng ngày những người hắn đánh không lại càng trở nên ít đi. ͏ ͏ ͏
Chờ ngày hắn tu vi cao, vô địch thiên hạ liền che mặt khiêu chiến với Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Đánh cô một chút. ͏ ͏ ͏
Rất vui. ͏ ͏ ͏
Lúc đánh cứ gọi Tô Kỳ là Cửu Tịch, sau đó nhắm mắt lại, hẳn là sẽ không nương tay. ͏ ͏ ͏
Chân mềm lại càng là chuyện không thể. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiên Linh Phủ Chủ lại lên tiếng: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi chết là vì phải trả giá quá lớn, thứ tôi cần là Thiên Ngưng thật sự. Cho nên dù cho phải trả giá bằng tất cả, tôi cũng đồng ý. Luân hồi không tồn tại, nhưng tôi muốn thử mô phỏng sự tồn tại của Luân hồi. Tôi muốn tạo ra sự luân hồi dựa trên những điều không thể. Tôi làm rồi, trên mặt lý thuyết hẳn là đã thành công. ͏ ͏ ͏
-͏ Mà những người có thể làm chứng, chỉ có mọi người. Nếu như không có trung tâm, nếu như sinh mệnh không tồn tại ở nơi này, vậy thì xin hãy chúc mừng tôi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Sinh mệnh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn xung quanh, không có cái gì cả. ͏ ͏ ͏
Cho nên hắn cần chúc mừng Tiên Linh Phủ Chủ? ͏ ͏ ͏
-͏ Chúc mừng, bé cưng của ông chạy mất rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả sắc mặt không chút thay đổi mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, Tiên Linh Phủ Chủ không thể nghe thấy. ͏ ͏ ͏