Chương 1760: Vô Đề
Ngộ đạo thạch hả, Giới tu luyện tranh giành nhiều năm như vậy, cũng chưa cướp được, cuối cùng trở thành tảng đá ở ban công có thể tùy ý vứt bỏ. ͏ ͏ ͏
Chênh lệch quá lớn rồi. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại cẩn thận một chút, lúc trước đi Thiên Thư lăng, cũng may có sư huynh đi cùng. ͏ ͏ ͏
Nếu không thì không biết dấu mặt vào đâu mất. ͏ ͏ ͏
Vậy mà thật sự gọi là Ba rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, Nguyệt Tịch thở dài: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngày nào đó tiểu cửu biết ban công nhà mình có giá trị như vậy, có khi nào ngủ không yên không? ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại lại thấy buồn cười. ͏ ͏ ͏
Sau đó Nguyệt Tịch liền nhìn sự tổn hại của phòng khách một chút, tiếp đó dự định giúp bọn họ sửa sang. ͏ ͏ ͏
Không cần quá tốt, cũng không cần làm to chuyện, bằng không không có cách nào vào ở. ͏ ͏ ͏
Nếu bọn họ đã muốn cuộc sống bình thường, vậy thì cứ sống cuộc sống bình thường đi. ͏ ͏ ͏
Đây cũng là mong muốn trước đây của cô, ừm về sau cũng vậy. ͏ ͏ ͏
...
Thiên Linh Cửu Phong, ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cùng Chung Dịch Dương ở chỗ này đi dạo hai ngày, hai ngày này cũng không có phát hiện gì cả. ͏ ͏ ͏
Cũng không có gặp lại Yên Vân tiền bối. ͏ ͏ ͏
Chuyện này đối với bọn họ mà nói, chắc chắn là may mắn. ͏ ͏ ͏
Bọn họ hiện tại hiểu được rõ ràng một việc, đó chính là biết càng nhiều chết càng nhanh. ͏ ͏ ͏
Bởi vì chỉ có biết nhiều mới hiểu được kính sợ, mà kính sợ sẽ làm bọn họ lộ ra dấu vết, khiến cho đối phương chú ý một cách không cần thiết. ͏ ͏ ͏
Mà đây có thể chính là trí mạng. ͏ ͏ ͏
Trong phòng, Chung Dịch Dương hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, còn cần bao lâu? ͏ ͏ ͏
-͏ Con gái trang điểm không được tính thời gian. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y đối với cái gương nói. ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, chị không cần trang điểm, hơn nữa em ở gian phòng chị chờ không được tự nhiên. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương muốn đi ra ngoài rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Chị chải đầu cái, em có đến mức đó không? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
-͏ Bảo em giúp chị em cũng không giúp. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương khó chịu, tự mình chạy tới ở cùng Liễu tỷ, không biết liễu tiền bối biết rồi có khi nào trực tiếp một kiếm giết chết hắn không. ͏ ͏ ͏
Hắn thế đan lực bạc, lại không có gia cảnh lớn, Liễu tiền bối chắc chắn sẽ không nhìn mặt ai, khinh thường hắn. ͏ ͏ ͏
Haizz, đáng tiếc lời nói của Liễu tỷ không thể không nghe. ͏ ͏ ͏
Hắn đau khổ biết bao. ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi, đi thôi. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y đột nhiên đến bên người Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương liếc nhìn Liễu Y Y, phát hiện ra đây là kiểu tóc mới. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, kiểu tóc mới này không dành cho chị. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y : ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ Em có biết vì sao em không có Đạo Lữ không? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Bởi vì em chưa từng tìm. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không, em có tìm cũng không có, biết tại sao không? ͏ ͏ ͏
Cái này thì Chung Dịch Dương không biết rồi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vì sao vậy? ͏ ͏ ͏
-͏ Bởi vì em tu vi vừa yếu, người lại vừa xấu, nói chuyện còn khó nghe. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y thản nhiên nói. ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, hôm nay chị ăn nhầm thuốc súng rồi sao? ͏ ͏ ͏
Cả mặt Chung Dịch Dương toàn là mồ hôi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Liễu Y Y nói hắn, hắn một chút cảm giác cũng không có. ͏ ͏ ͏
Từ nhỏ đến lớn đều bị nói thành quen rồi, trước kia vẫn là một kẻ nhát gan. ͏ ͏ ͏
Hắn lúc nhỏ quả thực là một kẻ nhát gan. ͏ ͏ ͏
Lúc này Liễu Y Y không nói nhiều nữa, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đi thôi, Hi Mạt Tiên Tử vẫn đang chờ chúng ta. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương gật đầu. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Liễu Y Y mặc váy tiên nữ nên không thích hợp để cầm song sắc cầu. ͏ ͏ ͏
Cơ bản đều phải dựa vào cảm giác của Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏
Cũng may là bản thân hắn cũng không quen với người ở đây nên người khác không cho rằng hắn thất lễ. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, những người đó luôn hiểu lầm quan hệ giữa hắn và Liễu tỷ, càng muốn giải thích lại càng không thể giải thích rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng hắn không muốn nói gì cả. ͏ ͏ ͏
Chỉ có thể trông chờ vào kỹ năng nấu nướng của mình đủ cao, Liễu tiền bối sẽ không hạ sát thủ. ͏ ͏ ͏
Không bao lâu sau bọn họ liền đi ra ngoài, đi ra ngoài không bao lâu thì gặp một vị tiên tử tướng mạo xinh đẹp. ͏ ͏ ͏
Người này mặc một chiếc tiên váy màu xanh nhạt, đi về phía mấy người Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏
Tiên tử này rất đẹp, tuy không thể so được với mấy người Lục Nguyệt Tuyết, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Ít nhất Liễu Y Y ở bên cô, có thể là không đủ nhìn. ͏ ͏ ͏
Vị này chính là Hi Mạt Tiên Tử. ͏ ͏ ͏
Ngay khi Liễu Y Y vừa đi ra, Hi Mạt Tiên Tử lập tức đi tới, chào hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, em không đến muộn chứ? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chị còn lo lắng chị sẽ đến muộn, Chung Dịch Dương vẫn cứ giục chị. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Hi Mạt Tiên Tử cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ, hai người thật sự không phải đạo lữ sao? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương chỉ biết hết lòng nấu nướng thôi, Liễu Y Y tự bổ sung trong lòng. ͏ ͏ ͏
Hi Mạt Tiên Tử cười: ͏ ͏ ͏
-͏ Lúc đầy nhìn thấy Liễu tỷ cùng Chung đạo hữu thường hay lui tới, các nam tu sĩ đều rất chú ý, sau này biết hai người không phải đạo lữ, bọn họ mới yên tâm không ít. ͏ ͏ ͏