Chương 1788: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1788: Vô Đề

Con rùa nhỏ quá ngu ngốc, thiên phú quá thấp, cho dù có mở sẵn đường tốt cho nó, nó cũng đi không nhanh được. ͏ ͏ ͏

Mà con đường này sẽ bị bao phủ bởi cỏ dại bởi vì thời gian trôi qua. ͏ ͏ ͏

Vì vậy thích hợp nhất chính là để Cửu giai rồi hẵng ăn. ͏ ͏ ͏

Trừ khi ngu đến mức ngu hết thuốc chữa, đường cửu giai cũng bị che lấp mất, vậy thì để bát giai rồi ăn. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhận lấy quả bóng nước và gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi hiểu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói thêm: ͏ ͏ ͏

-͏ Dì nhỏ không thể ăn thứ này, đừng nghe lời con rùa đó. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu, nhanh chóng cất đồ đạc đi, hắn cũng biết rằng sẽ không cần thiết trong thời gian ngắn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả sau đó lấy ra một viên Long Châu bằng quả dưa hấu và nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đây là một viên Long Châu. Là Tự Nhiên Chi Địa lưu giữ lại cho con rùa kia. Nếu là Đại Đạo Giả, nó sẽ hợp nhất với viên Long Châu này. Đây chính là cơ hội tốt nhất. Đương nhiên, đừng ôm quá nhiều hy vọng, dù sao cũng chưa chắc đạt đến Đại Đạo Giả đó. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch có chút bối rối, vậy có nghĩa là Tiểu Tỷ có thể hướng tới Chí cao? ͏ ͏ ͏

Cảnh giới trong truyền thuyết? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch rất cao hứng, Tiểu Tỷ của cô thật mạnh? ͏ ͏ ͏

Nhưng sau khi nghĩ lại, cô phát hiện có thể nhiều bảo vật như vậy đều bị mất một cách vô ích. ͏ ͏ ͏

Thật khó chịu, cô luôn cảm thấy những thứ thuộc về Tiểu Tỷ của cô sẽ không cánh mà bay. ͏ ͏ ͏

Nhưng cô vẫn rất vui mừng cho Tiểu Tỷ của mình, cái thứ gọi là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc? ͏ ͏ ͏

Có lẽ Tiểu Tỷ của cô là điển hình như vậy. ͏ ͏ ͏

Tuy tài vận kém, người có hơi xui xẻo nhưng con đường tương lai miễn là suôn sẻ. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch trong lòng có một tính toán nhỏ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Sau khi Giang Tả bị dì nhỏ mời ra khỏi nhà của mình. ͏ ͏ ͏

Đúng, tuy ở đây là của Tô Kỳ, nhưng Tô Kỳ chính là của Giang Tả. Cho nên trên lí thuyết nơi này cũng có thể xem như của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Tuy chỉ là lí thuyết nhưng đới với mà nói đây là nhà của Giang Tả, một chút cũng không quá đáng. ͏ ͏ ͏

Nhưng bị mời đi lại là Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Không có cách nào khác, đều là để Tô Kỳ có thể tu luyện tốt. ͏ ͏ ͏

Nhật kí ấy mà Giang Tả cũng không biết trong thời gian ngắn có thể có cơ hội xem lại hay không. ͏ ͏ ͏

Nếu như cẩn thận và can đảm, ngược lại có thể lúc Tô Kỳ phải sinh đi nhìn xem. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn dám đánh cược, khi đó bất kì việc gì cũng không hứng thú. ͏ ͏ ͏

Hắn chỉ muốn trông coi Tô Kỳ sinh đứa nhỏ. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên việc trước mắt phải làm là làm cho Tô Kỳ mang thai. Đây thật sự là việc không dễ dàng. ͏ ͏ ͏

Lại nói tiếp một hai năm nữa mà có thêm một đứa nhỏ, như vậy hắn làm cha cũng rất trẻ đi. ͏ ͏ ͏

Giảng Tả cười tự giễu, sau đó dự định đi nhìn xem ông chủ bán đậu hủ có rảnh không ͏ ͏ ͏

Dù sao còn có chuyện muốn hỏi về Trà Diêp Đản, đương nhiên còn muốn hỏi một chút Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy Giang Tả rời đi, Nguyệt Tịch hỏi Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh, tiến triển của Giang Tả không phải là có chút nhanh sao? Chúng ta tu luyện đã mấy trăm năm, cũng có mới thất giai, sư huynh cũng mới... ừm. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch đột nhiên phát hiện, lúc sư huynh của cô trở về mới thất giai. Hắn mới mấy tháng đã cửu giai rồi. Tiến độ này so với Tiểu Giang cũng không kém bao nhiêu. ͏ ͏ ͏

Vì sao những người này có thể tiến bộ nhanh như vậy? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không hiểu. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư, Sư muội, không cần, không cần lo lắng, tiểu hữu hắn, hắn có thể hoàn thành, điều, điều khiển. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch đột nhiên phát hiện, thế giới thiên tài cô không hiểu lắm. ͏ ͏ ͏

Nhưng cô vẫn tin tưởng sư huynh của mình. Hắn nói không sao, vậy thì không có vấn đề gì lớn. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh cũng phải cần hiểu đạo lí trà làm trà diệp đản sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Kỳ thực hắn cũng không hào hứng đến đến mức này, nhưng sư muội thích hắn không có ý kiến. ͏ ͏ ͏

Dù sao ngộ đạo trà đối với hắn cũng vô dụng, nhiều lắm là nếm thử hương vị. ͏ ͏ ͏

Hắn cũng không có uống qua ngộ đạo trà. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn phần lớn đều giữ lại cho Nguyệt Tịch, về phần phải đưa thánh địa vẫn tự mình giữ, cũng có thể. ͏ ͏ ͏

Mà Nguyệt Tịch tự nhiên là nhận. Sư huynh của cô cho thì giữ lại cho mình. Những lão bất tử kia có ý kiến cũng không được, dù sao là sư huynh của cô đưa. ͏ ͏ ͏

Về phần Trà Diệp Đản hay là bỏ đi. ͏ ͏ ͏

Rất xa xỉ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Giang Tả lúc này đi ở trên mặt tuyết. Hắn trước tiên muốn nhìn xem trong đoàn, nhìn xem Chung Dịch Dương bây giờ đang làm gì. ͏ ͏ ͏

Cộng thêm xác định lại tiến độ trong đoàn, đương nhiên Giang Tả không phải rất vôi. ͏ ͏ ͏

Cho dù tìm không được hắn cũng sẽ không nói gì. ͏ ͏ ͏

Nhưng đi vài hắn liền nhìn thấy Chung Dịch Dương đang cầu cứu. ͏ ͏ ͏

Ông chủ Chung ngày đêm tu tiên: ͏ ͏ ͏

"Chịu không nổi, thật sự không đỡ nổi. Đây là sự biến hóa thật sự biến thái của Yên Vân tiền bối, chính là ngủ cũng trông chừng, càng quá đáng chính là ăn cơm ngủ đều phải cùng ở một chỗ với Liễu tỷ. Còn không thể rời đi quá xa. Thật sự muốn dùng phù chú chạy đi cho rồi." ͏ ͏ ͏