Chương 1826: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1826: Vô Đề

Sau đó cô muốn trốn khỏi đây. ͏ ͏ ͏

Nhưng đã bị chặn lại bởi Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏

-͏ Bình tĩnh đi, người bên kia rất yếu, hiện tại ta không cần phải chạy trốn. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử vừa ngậm gậy đá vừa nói. ͏ ͏ ͏

Một chút bộ dạng bình tĩnh cũng không hề có. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải Lục Nguyệt Tuyết lớn lên cùng Xích Huyết Đồng Tử, cô sẽ không tin lời nói của nam nhân này. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn thở dài: ͏ ͏ ͏

-͏ Thì ra là Tiền bối, Xích Huyết Đồng Tử cậu không còn hy vọng rồi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Mộng Vưu cũng giật mình khi nghe thấy tiếng nói phát ra. ͏ ͏ ͏

Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ai ở đây. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn là người quen biết cô. ͏ ͏ ͏

Nhưng ngay sau đó rất nhanh cô liền yên tâm lại, trên lý thuyết, cô không có gì phải xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên đầu tiên cô phải mặc quần áo vào, nhưng mà quá suy yếu, cho nên không thể tùy tiện hành tẩu được. ͏ ͏ ͏

Nhưng điều khiến cô khó hiểu là xung quanh đây có rất nhiều cấm chế mạnh mẽ, vậy tại sao không ngăn cản được mấy người này. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó Mộng Vưu nhìn thấy người tới đây là ai, cô là viên bảo thạch sáng chói trong tông môn. Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết, đệ tử nhập thất của Tứ Nguyệt Thiên, đệ tử duy nhất. ͏ ͏ ͏

Nhìn thì lạnh lùng và xinh đẹp, nhưng cũng rất lễ phép và thân thiện với đồng môn. ͏ ͏ ͏

Đặc biệt đối phương không chịu nói chuyện, mặc dù hay bị trêu đùa. ͏ ͏ ͏

Cô cũng rất thích cô gái này. ͏ ͏ ͏

Sau đó Mộng Vưu nhìn thấy những Song Sắc Cầu sáng lên trên tay của Lục Nguyệt Tuyết, lúc này cô mới hiểu. ͏ ͏ ͏

Song Sắc Cầu thực sự có khả năng xuyên qua năng lực cấm chế. ͏ ͏ ͏

Tùy tiện lấy thứ này ra sẽ dễ khiến người ta dòm ngó, cô gái này không hiểu sao? ͏ ͏ ͏

Năng lực xuyên qua cấm chế là Giang Tả làm cho. Nếu không có năng lực này thì làm ra-͏ đa thế nào đây? ͏ ͏ ͏

Nguyên một đám tự lại tự mình che đậy một hút thì tác dụng của Song Sắc Cầu coi như bỏ đi sao? ͏ ͏ ͏

Sau đó Mộng Vưu nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tuyết nha đâu, tại sao con lại chạy đến nơi này vậy? ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết nhìn Mộng Vưu không nói gì. Cô ấy có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng lại hỏi không thành câu. ͏ ͏ ͏

Mộng Vưu sư bá rất tốt với cô ấy. ͏ ͏ ͏

Khi cô ấy muốn thứ gì đó mà không tìm thấy sư phụ thì có thể tìm Mộng Vưu sư bá, hầu như cô ấy muốn thứ gì thì sư bá cũng đáp ứng. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên tại sao sư bá lại là người ngoại tộc và còn muốn giết nhân tộc chứ? ͏ ͏ ͏

Điều này khiến cô ấy khó chịu. ͏ ͏ ͏

-͏ Sư, sư bá, sao sư bá lại ở đây? ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết không hỏi cái khác, trong lòng cô ấy lúc này rất rối bời. ͏ ͏ ͏

Mộng Vưu hơi ngạc nhiên vì Lục Nguyệt Tuyết thực sự đã nói chuyện với cô ấy. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn đụng đụng Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏

-͏ Lục Nguyệt Tuyết có gì đó không đúng thì phải? Cô ấy vậy mà mở miệng giao tiếp với người khác ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn đã biết Lục Nguyệt Tuyết hơn vài tháng mà cho dù dùng tiền để dụ cô ấy mở miệng nói chuyện cũng không được. ͏ ͏ ͏

Trong lúc chỉ có hai người cô ấy cũng không chịu nói chuyện. ͏ ͏ ͏

Bây giờ cô ấy lại chủ động nói chuyện, điều này thực sự không bình thường. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử phớt lờ những lời của Mặc Ngôn. Dù sao chuyện Mộng Vưu tiền bối là người ngoại nhân cũng khiến anh ấy rất ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏

Anh ấy cũng đã gặp vị tiền bối này vài lần, trong có vẻ là người tốt. ͏ ͏ ͏

Có vẻ như không chỉ có Thiên Linh Cửu Phong cao tằng có người ngoại nhân mà Bách Linh cũng có. ͏ ͏ ͏

Cũng may là Ngũ Quang Thập Sắc Tông của bọn họ ít người nên có lẽ không có. ͏ ͏ ͏

Lúc này Mộng Vưu mới nhìn rõ vẻ mặt của ba người này là dáng vẻ phòng bị ngoại nhân. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy hai thế giới không có thù hận nhưng lại có vẻ mặt thù địch. ͏ ͏ ͏

Mộng Vưu cúi đầu vẻ mặt cô có chút ảm đạm. Đúng vậy, dù sao cô cũng là một Quỷ Thần Nhất Tộc chứ cô không phải là nhân tộc. ͏ ͏ ͏

Ngay cả khi cô dứt khoát rời khỏi tổ chức kia thì có ích gì chứ? ͏ ͏ ͏

Cô là một tọa độ. Cô cũng không biết chính mình xui xẻo thế nào, rõ ràng ở không bao lâu lại ngoài ý muốn trở thành tọa độ. ͏ ͏ ͏

Dù có chết cũng không thể siêu thoát. ͏ ͏ ͏

Lúc này Lục Nguyệt Tuyết lại nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư bá à, sư bá nói với con rằng sư bá không đến từ dị giới. Sư bá không phải ở đây để giết chúng ta đúng không? ͏ ͏ ͏

Mộng Vưu bất giác run lên, như thể bí mật sâu kín nhất của cô, như thể bí mật mà cô không muốn bị nhìn thấy nhất lại bị người cô quan tâm đào ra một cách vô tình. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Mộng Vưu chua xót nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tuyết nha đầu làm sao con biết chuyện này? Sư phụ của con cũng không biết mà. Hay là chính xác là tông môn biết chuyện này của ta nhưng lại liên hợp lại... bắt ta? ͏ ͏ ͏

Cô muốn nói rằng mình bị lừa dối nhưng nghĩ lại thì thật nực cười. ͏ ͏ ͏

Cô và bọn họ cùng một loại người sao? ͏ ͏ ͏