Chương 1833: Vô Đề
Hắc Bào ma tu rất là bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư muội, thứ này không bán được, vấn đề không phải ở giá cả, chỉ là phải đợi thêm một thời gian nữa thì mới có thể bán. ͏ ͏ ͏
-͏ Hai viên thất phẩm. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ không muốn tiếp tục dây dưa với Hắc Bào ma tu, thẳng thắn tăng giá. ͏ ͏ ͏
Đây đúng là một khoản cực lớn đó. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma cau mày, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ma tu Mặc Ngôn lấy Xích Huyết Đồng Tử và Lục Nguyệt Tuyết ra trả còn không được, hay là anh thuê hộ em vài phút nhé? ͏ ͏ ͏
Kiểu giao dịch có thể làm, hắn đương nhiên phải làm. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu mà không thể làm ấy, thì tốt nhất không làm. ͏ ͏ ͏
Việc này liên quan đến Phá Hiểu, hắn có thể sẽ không chịu được lần thứ hai bị xã hội chèn ép. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy thì càng không thể, nếu Mặc Ngôn không có được, thì em càng phải có. ͏ ͏ ͏
Sau đó Đan Tuyết ma nữ lại một lần ra giá: ͏ ͏ ͏
-͏ Ba viên thất phẩm linh thạch. ͏ ͏ ͏
Một kẻ Tam giai căn bản không thể đưa ra cái giá này, chỉ có một số người biết làm giàu cộng thêm có đủ năng lực, mới có thể miễn cưỡng làm được. ͏ ͏ ͏
Cái giá này làm cho tay của Hắc Bào ma tu đã bắt đầu run lên, đây là cuộc giao dịch một vốn bốn lời đấy. ͏ ͏ ͏
Nếu mà còn không làm nữa thì lương tâm hắn không chịu nổi đâu. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Hắc Bào ma tu hít sâu một hơi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh có thể thỏa thuận với sư muội. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ cong khóe miệng mỉm cười, thấy chưa, cô đã bảo rồi, không có giao dịch nào sư huynh của cô không làm, nếu không làm thì tức là cái giá đưa ra không đủ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Đan Tuyết ma nữ vươn tay ra nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đưa em. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu cũng không lấy song sắc hạt châu ra, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Trước khi bán, em phải đồng ý với anh một chuyện. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ cũng không mất kiên nhẫn, dù sao cũng tuyệt đối không phải chuyện gì nguy hiểm, chỉ cần xem xem có phải việc cô tình nguyện không. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bán cho sư muội cũng được thôi, nhưng mà anh hy vọng em có thể cho anh thuê hai tháng, anh đồng ý dùng một viên ngũ phẩm linh thạch làm thù lao. Đương nhiên, nếu em cần lấy thứ này để tới khoe ra trước mặt ma tu Mặc Ngôn, cũng không sao. Nhưng mà phải nhanh đưa lại cho anh. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ cau mày, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Theo ý của sư huynh, tức là em tốn ba viên thất phẩm, đến lúc đó đồ vẫn cứ ở trong tay anh? ͏ ͏ ͏
-͏ Là thuê. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng là đồ ở trong tay anh, nhưng đấy chỉ là thuê, quyền sở hữu viên châu, là thuộc về em. Giống như kiểu thuê nhà ở, tuy là người khác ở, nhưng phòng lại không thuộc về bọn họ. Em cảm thấy thế nào? ͏ ͏ ͏
Tâm trạng của Đan Tuyết ma nữ lập tức trở nên phức tạp. ͏ ͏ ͏
Giao dịch này nghe có vẻ không vấn đề gì, nhưng mà sao cô lại có cảm giác mình như một con ngốc để cho người ta trêu chọc thế nhỉ? ͏ ͏ ͏
Sau đó Đan Tuyết ma nữ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy có phải là em cũng có thể trả một viên ngũ phẩm để thuê nó hai tháng không? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, chỉ là hình như em chỉ cần vài phút, nếu cứ thế mà tính, em chỉ cần tiêu một viên linh thạch, là có thể chụp ảnh, sau đó khoe ra trước mặt ma tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sao lại cảm thấy khó chịu thế nhỉ? ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ lập tức chìm vào bối rối. ͏ ͏ ͏
Thuê để khoe ra chả có ý nghĩa gì, như là không ra nước ngoài mà lại gửi mấy tấm ảnh chụp làm ra vẻ như mình đang ra nước ngoài rồi ấy, cô không chịu nổi kiểu đó. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà mua về, cô cứ cảm giác như là tiêu ba viên thất phẩm chỉ để chụp một bức ý. ͏ ͏ ͏
Lúc này Đan Tuyết ma nữ ngẩng đầu nhìn Hắc Bào ma tu một cái nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư huynh, anh nói xem nếu như mà em đánh thắng được anh, thì có thể cướp đi luôn đúng không? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư muội, đây là chuyện không thể nào, có rất nhiều người đã từng đánh thắng anh, nhưng người cướp được đồ của anh, ít đến đáng thương. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ cắn răng, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Mua, nhưng có điều kiện, đó là em muốn biết vị trí của Mặc Ngôn hiện giờ. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thành giao. ͏ ͏ ͏
Sau đó Đan Tuyết ma nữ tiếp nhận song sắc hạt châu, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Thứ này rốt cuộc là gì? Mặc Ngôn nói là pháp bảo vô cùng thần bí, người bình thường không xứng có được nó. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu bất đắc dĩ, khó trách sư muội hắn sẽ dùng giá cao như thế để mua song sắc hạt châu, ma tu Mặc Ngôn đúng là thích kích thích người khác. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô ta thích nhất chính là bạn cực kỳ muốn giết cô ta nhưng lại không có cách nào làm được, mà thứ cô ta có bạn lại cố tình không có. ͏ ͏ ͏
Muốn phản bác cũng không thể phản bác nổi. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như quang minh chính đại tới Thánh Địa hít thở bầu không khí mới, còn được thư mời. ͏ ͏ ͏