Chương 1838: Vô Đề
Tiếp theo, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Còn nữa, phải lễ phép, kêu tiền bối, gì mà Kiếm Thập Tam, không lễ phép chút nào. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng có phải định sẵn sư bá và sư phụ có thể thành đôi không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Về mặt lý luận là như vậy, nhưng bọn họ lề mề như thế thì có lẽ còn tốn chút thời gian. ͏ ͏ ͏
-͏ Cho nên, xem TV hay hơn. ͏ ͏ ͏
-͏ Em coi đó, mới tập ba mà nam chính đã tỏ tình. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Người ta ngắm trăng tỏ tình, còn anh kêu em xem cái gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh còn nhớ hôm đó trời mưa, mặt trăng không ló dạng, không thể trách anh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy anh có thể tìm buổi tối nào mà thời tiết tốt, dù sao em sẽ không từ chối... Phi phi phi, anh không nghe gì hết! Là em sẽ từ chối! ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng khi đó không khí cũng rất tốt, em cũng thực thích. ͏ ͏ ͏
Nói rồi Tô Kỳ giơ tay che mặt Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặt không cảm xúc, sắc mặt hơi đen hỏi: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ có thể nói cho anh biết là em dùng tay che mặt của anh làm gì được không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trả lời: ͏ ͏ ͏
-͏ Xấu hổ đó mà. ͏ ͏ ͏
-͏ Em xấu hổ mắc gì che mặt của anh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thực bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Che mặt của anh để không nhìn thấy em ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả giật tay mình ra ra, che mặt Tô Kỳ, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Làm như vậy thì anh cũng không nhìn thấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không chống cự, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi được rồi, như vậy cũng được, anh lo xem TV của anh đi. ͏ ͏ ͏
-͏ À, đêm nay ngủ sớm, ngày mai em còn phải rửa một đống đồ, tranh thủ rửa xong trước khi anh về nhà. ͏ ͏ ͏
Khi nói chuyện, Tô Kỳ đặt tay lên tay của Giang Tả, phòng ngừa hắn đột nhiên lấy tay ra. ͏ ͏ ͏
Nghe Tô Kỳ nói, Giang Tả căn bản không cách nào phản bác. ͏ ͏ ͏
Ngủ thôi mà, không có gì không tốt. ͏ ͏ ͏
Hắn không cần quá để ý. ͏ ͏ ͏
Xem tiếp hai tập phim, rồi Tô Kỳ kéo Giang Tả đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Ôi, đang khúc hay mà! Cho anh xem thêm một tập, chỉ một tập thôi! ͏ ͏ ͏
-͏ Ngày mai trở về xem tiếp, ai kêu anh sờ mó em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không định cho Giang Tả xem phim tiếp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Em xác định vấn đề không nằm ở chỗ em? ͏ ͏ ͏
-͏ Em có vấn đề gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thử nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vì em quá đẹp? ͏ ͏ ͏
Hôm sau, Giang Tả thức dậy khá muộn. ͏ ͏ ͏
Dù sao đêm qua ăn hơi nhiều, cần nghỉ ngơi lâu một chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lúc này còn đang ngủ, dựa sát vào hắn, khiến Giang Tả rất muốn đạp cô xuống giường. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, chỉ dám mơ vậy thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nhẹ nhàng xuống giường. ͏ ͏ ͏
Tốt nhất là chờ hắn rửa mặt súc miệng xong, sắp ra khỏi nhà thì Tô Kỳ hãy tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Hoặc ngủ càng lâu càng tốt. ͏ ͏ ͏
Chờ khi Giang Tả thật sự rửa mặt súc miệng xong, sắp ra khỏi cửa thì nén lại nhìn Tô Kỳ một cái, phát hiện cô còn chưa dậy. ͏ ͏ ͏
Do dự giây lát, Giang Tả đi đến bên giường, hôn lên trán Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng hiện tại Giang Tả hơi khó chịu với Tô Kỳ, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng hứng lên muốn hôn một cái. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, lỡ miệng hôn tỉnh Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, Tô Kỳ vẻ mặt mờ mịt che trán, mơ hồ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh làm gì đấy? ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Giang Tả không muốn nói chuyện. ͏ ͏ ͏
-͏ Anh định đi làm hả? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hình như tỉnh táo rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ừ, em muốn anh mang bữa sáng về cho em không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Em tự nấu cũng được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy anh đi nhé. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa mới xoay người đã bị Tô Kỳ bắt lấy bàn tay, tiếp theo hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Có phải vừa rồi anh hôn em không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặt không cảm xúc hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Em có ý kiến? ͏ ͏ ͏
Hắn không dám biểu hiện quá thân thiết. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Tô Kỳ hiện tại chỉ là cô gái bình thường, không phải vợ của hắn, cứ nghĩ như vậy là được rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không chút phật lòng, vòi vĩnh: ͏ ͏ ͏
-͏ Hôn thêm cái nữa đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cúi đầu nhìn Tô Kỳ, lần này cô quấn chăn thật chặt không lộ ra da thịt, nhưng vẫn mắt long lanh nhìn hắn. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, Giang Tả cúi đầu hôn lên trán Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
-͏ Rồi đấy, anh đi làm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ phất tay: ͏ ͏ ͏
-͏ Tan tầm nhớ sớm trở về. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Hắn quyết định tăng ca. ͏ ͏ ͏
Ừ thì, nói cho sướng miệng thôi. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Giang Tả mua một cây giò cháo quẩy ở ven đường, hắn không vội vàng đi báo danh, nói chính xác hơn là hắn không cần báo danh. ͏ ͏ ͏
Lần này đi ra thật ra là vì tìm Cố Kiếm Sinh, hắn có chuyện muốn hỏi An Khê. ͏ ͏ ͏
Không hỏi chỗ Mặc Danh Bắc được thì hỏi bên An Khê. ͏ ͏ ͏
Về mặt lý luận là có thể. ͏ ͏ ͏
Mà không hỏi ra được cũng chẳng sao. ͏ ͏ ͏
Nếu có thời gian, hắn không ngại đi tập đoàn Thiên Hòa nhận một nhiệm vụ nhỏ, câu giờ tới lúc tan tầm rồi về nhà. ͏ ͏ ͏
Sẽ không về muộn, nhưng cũng không muốn về sớm. ͏ ͏ ͏
Hắn cần làm chuyện gì khác để lấp đầy bản thân, thí dụ như nhớ Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏