Chương 1863: Vô Đề
Nhưng Giang Tả nghe câu đó thì nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy! ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghe xong đôi mắt híp thành trăng non, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nói anh yêu em. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
-͏ Em yêu anh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Muốn vật qua vai ghê. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏
Yên Vân mấy ngày này căn bản không dám rời xa Tình Tình nửa bước, sợ những người đó đột nhiên xông vào mang Tình Tình đi. ͏ ͏ ͏
Dù lúc Tình Tình buồn ngủ cũng phải ngủ bên cạnh Yên Vân. ͏ ͏ ͏
Hiện tại Tình Tình đang ngủ. ͏ ͏ ͏
Trông cô rất mệt mỏi. ͏ ͏ ͏
Lúc thức đại khái lại đi cố gắng rèn luyện linh khí. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt Yên Vân tràn đầy trìu mến nhìn Tình Tình, đối với bà thì Tình Tình là cô gái đáng yêu nhất thế giới này. ͏ ͏ ͏
Nhưng chính mình không có biện pháp bảo vệ tốt Tình Tình, thậm chí cũng không dám làm cho người ta biết Tình Tình là con gái của mình. ͏ ͏ ͏
Bản thân Yên Vân không phải nhân tộc, nếu bị tông môn biết, vậy thì Tình Tình là con gái của bà chắc chắn sẽ bị đối xử tệ. ͏ ͏ ͏
Nếu tổ chức kia biết Tình Tình là con gái của bà chắc chắn sẽ kéo Tình Tình gia nhập vào. ͏ ͏ ͏
Vậy thì cuộc đời của Tình Tình sẽ bị hủy hoại. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Tình Tình là nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Ít nhất có một nửa nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tình Tình tỉnh lại, cô bé dụi mắt, sau đó thấy Yên Vân ở bên cạnh mình, mơ hồ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Yên Vân trưởng lão? ͏ ͏ ͏
Sau đó Yên Vân nói ra một câu làm Tình Tình muốn nằm ngủ tiếp: ͏ ͏ ͏
-͏ Dậy ăn trứng luộc nước trà. ͏ ͏ ͏
Tình Tình cả người run lên, đáng thương nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không... không ăn được không? ͏ ͏ ͏
Yên Vân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không thể. ͏ ͏ ͏
Cảm xúc cưng chiều trong mắt Yên Vân đã mất, bộ dáng cực kỳ nghiêm túc. ͏ ͏ ͏
Lát sau, Tình Tình đến chỗ Liễu Y Y, Chung Dịch Dương cũng ở đây. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương đã thật lâu không ngủ, tâm tư của hắn vẫn luôn xoay quanh trứng luộc nước trà, hắn phi thường hưng phấn. ͏ ͏ ͏
Hưng phấn đến nỗi làm chuyện mình còn ở trong phòng của Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nhìn Chung Dịch Dương, vô cùng bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏
Người này chắc là cả đời chỉ sống với việc nấu nướng. ͏ ͏ ͏
Đã là kiếm tu còn đi học nấu ăn làm cái gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng trông thấy Tình Tình lại đây, Liễu Y Y đặc biệt lấy trứng luộc nước trà ra cho Tình Tình ăn, cũng bưng nước cho cô. ͏ ͏ ͏
Tình Tình đáng thương nhìn Liễu Y Y, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Liễu tỷ không ăn sao? ͏ ͏ ͏
Đây là nồi thứ hai mà Chung Dịch Dương nấu, nhưng kỳ lạ là đợt này càng dở tệ. ͏ ͏ ͏
Ăn sẽ chết người. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Liễu Y Y quyết định không ăn. ͏ ͏ ͏
Thiên phú của Tình Tình kém, ăn cái này sẽ được chỗ tốt rất lớn. ͏ ͏ ͏
Cho nên Yên Vân bắt buộc Tình Tình ăn vào. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là khi Liễu Y Y không ăn thì Tình Tình càng phải ăn. ͏ ͏ ͏
Hiện tại đắng, chỉ là vì về sau ngọt. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thứ này có lợi cho Tình Tình, chúng tôi sẽ không giành. ͏ ͏ ͏
Hi Mạt tiên tử đã ăn nồi thứ hai một lần, hiện tại đã tự bế. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cũng không dám ăn. ͏ ͏ ͏
Cô chờ thành phẩm hoặc là bán thành phẩm. ͏ ͏ ͏
Còn thứ tuyệt đối nên vứt đi thì xin miễn. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng chỗ tốt đều giống nhau, nhưng thật sự vượt sức chịu đựng. ͏ ͏ ͏
Nếu đến đường cùng thì cô có thể uống Ngộ Đạo trà. ͏ ͏ ͏
Tình Tình có chút tuyệt vọng, nhưng rất nhanh vỗ mặt mình, tự bơm hơi cho mình. ͏ ͏ ͏
-͏ Tình Tình cố lên, mình làm được mà! ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cũng cổ vũ cho Tình Tình, dù sao nếu không ăn hết thì cô phải ăn. ͏ ͏ ͏
Ăn thứ này vào sẽ chết người thật. ͏ ͏ ͏
Cô không ngờ rằng Chung Dịch Dương sẽ cho cô ăn thứ dở tệ như vậy. ͏ ͏ ͏
Quả thực có độc. ͏ ͏ ͏
Trong khi Liễu Y Y nghĩ như vậy thì di động của cô đột nhiên reo chuông. ͏ ͏ ͏
Là Xích Huyết Đồng Tử gọi điện. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y tò mò bắt máy, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Xích Huyết Đồng Tử? Mấy người đã xảy ra chuyện? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cái đó thì không, chúng tôi đã tới rồi, cô cho người ra đón chúng tôi đi. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhanh như vậy? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử có chút chua xót nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhờ phúc của Mặc Ngôn, một đường trốn chạy đến đây. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói không sai, cô là ma tu, trốn chết là việc bình thường. ͏ ͏ ͏
Nhưng một Nhị giai mà trốn chết kiểu này, đừng nói là Xích Huyết Đồng Tử, dù là Mộng Vưu cũng chưa từng gặp qua. ͏ ͏ ͏
Cô đột nhiên cảm giác người này có thể sống đến bây giờ, thật sự không dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Tại sao Lục Nguyệt Tuyết nhà mình sẽ ở cùng người này chứ? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn không chọc vào đại tiền bối nào, nhưng trông thấy ma tu cấp thấp một chút thì không bao giờ khách khí. ͏ ͏ ͏
Sau đó người đuổi giết cô cũng đi theo cô trốn chết. ͏ ͏ ͏
Đây là lý do Mặc Ngôn tạo ra danh vọng trong giới ma tu. ͏ ͏ ͏
Có một số ma tu chỉ muốn né xa Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
-͏ An toàn đến nơi mau như vậy, tôi không có công lao cũng có khổ lao. ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi mất bao công sức mang mấy người cùng nhau trốn, vậy mà không có lời cảm ơn nào. ͏ ͏ ͏
-͏ Uổng công tôi chọn mấy chỗ tốt cho các vị, chờ trăm năm sau là các vị có thể hưởng phúc. ͏ ͏ ͏