Chương 1873: Vô Đề
Tô Kỳ bất mãn nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng không được vài người đẹp như vợ của anh! ͏ ͏ ͏
Không được vài người? ͏ ͏ ͏
Giang Tả khó tin nhìn Tô Kỳ, lời như vậy cũng nói ra được? ͏ ͏ ͏
Rõ ràng là không có ai giống như cô. ͏ ͏ ͏
Nhìn ánh mắt của Giang Tả, Tô Kỳ đột nhiên vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh đang nghĩ chuyện gì khiến người vui vẻ hả? ͏ ͏ ͏
Giang Tả bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không có. ͏ ͏ ͏
-͏ Nói đi mà, nói đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kéo cánh tay Giang Tả, làm nũng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả làm lơ Tô Kỳ, em cũng đoán được rồi mà? ͏ ͏ ͏
Em tự nói ra không được sao? ͏ ͏ ͏
Sau khi bỏ ra chút thời gian, Giang Tả lại xách một đống túi đồ. ͏ ͏ ͏
Chắc đủ cho bảy người ăn rồi. ͏ ͏ ͏
Mua đủ thức ăn rồi, Giang Tả và Tô Kỳ liền đi tới biệt thự của Tĩnh Nguyệt, bởi vì cách siêu thị không xa nên đi bộ cũng được. ͏ ͏ ͏
Mà nói, cứ điểm của Thánh Địa thông thường không có ai. ͏ ͏ ͏
Nhưng hiện tại hình như hơi đông người. ͏ ͏ ͏
Ngẫu nhiên còn có thể trông thấy tiên tử kết bè kết đội ra vào. ͏ ͏ ͏
Những người này định thừa dịp ăn Tết để nghỉ xả hơi à? ͏ ͏ ͏
Nhưng không nhiều người biết Tô Kỳ, cho nên không ai chào hỏi cô. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa không ít người cũng không phải người của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Có một điều có thể xác định, Thánh Địa có số lượng tiên tử khá nhiều. ͏ ͏ ͏
Tu sĩ nam thật sự ít đến tội. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Liên Thánh Địa cũng không phải không thu nam tu sĩ, Bách Linh cốc chỉ thu nữ không thu nam, mà Thánh Địa thì chỉ cần phù hợp là được nhận vào. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua nam giới rất ít. ͏ ͏ ͏
Có lẽ bọn họ thu đệ tử ưu tiên xem mặt. ͏ ͏ ͏
Dù sao những người đó đẹp còn hơn tiên tử. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hoài nghi những người đó thay đồ tiên tử thì có lẽ không ai biết là nam hay nữ, à không, là cho rằng đối phương là nữ. ͏ ͏ ͏
Đợi người đi xa, Giang Tả hỏi Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
-͏ Thánh Địa mấy người có yêu cầu gì khi thu đệ tử nam? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Hỏi làm chi? Muốn bái sư Thánh Địa? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không, bọn họ không dạy được anh. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu là ông chủ bán đậu hũ và Chung Dịch Dương có thể bảo đảm cho hắn học được nấu cơm, hắn không ngại bái sư. ͏ ͏ ͏
Nếu không dạy dỗ ra nghề được thì hắn đành diệt sư. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng đúng, trong Thánh Địa không ai biết ma pháp. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng điều kiện nhập môn thì thiên phú là thứ nhất, hình như phần lớn là phải lọt vào mắt các vị trưởng bối. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Vậy thì hắn có lẽ vĩnh viễn không cách nào bái vào Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Ai sẽ thấy hắn thuận mắt? ͏ ͏ ͏
Trừ bỏ Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Kiếm Thập Tam làm cách nào bái vào Nguyệt Liên Thánh Địa? ͏ ͏ ͏
Hắn chưa bao giờ nghe Kiếm Thập Tam kể chuyện này, đương nhiên, hắn cũng không hỏi qua. ͏ ͏ ͏
Hiện tại chỉ là một thoáng tò mò. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không biết nữa, nghe sư phụ nói khi sư phụ còn nhỏ vừa ra khỏi hồ thì sư bá cũng đã là đệ tử của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
-͏ Khi đó bọn họ đều là con nít mới có vài tuổi. ͏ ͏ ͏
-͏ Còn về sư bá làm sao vào Thánh Địa thì sư phụ chưa từng kể. ͏ ͏ ͏
-͏ Chắc là vào bằng thiên phú. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏
Điều này cũng không quan trọng, hắn hỏi chơi thôi. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, Tô Kỳ cốc trán Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Suýt bị anh kêu riết nghe quen, phải gọi là sư bá, đừng suốt ngày gọi thẳng tên sư bá. ͏ ͏ ͏
Giang Tả câm nín, hắn kêu tên Kiếm Thập Tam, bản thân ông ta không có ý kiến gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng ai kêu người có ý kiến là vợ nhà mình? ͏ ͏ ͏
Hai người Giang Tả đi tới biệt thự của Tĩnh Nguyệt, phát hiện đoàn Thánh nữ đã ở trong sân chơi pháo hoa nhỏ. ͏ ͏ ͏
Pháo hoa nhỏ này gọi là gì nhỉ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn luôn không biết gọi tên. ͏ ͏ ͏
Lúc hắn xem manga, anime thường xuyên thấy người ta cầm chúng chơi ở bờ biển. ͏ ͏ ͏
Nhưng bắt hắn gọi tên chúng nó thì hắn không trả lời được. ͏ ͏ ͏
Lúc nhỏ hắn từng chơi nó, còn mang theo Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Hắn nhớ rõ Tô Kỳ lần đầu tiên chơi nó thì đặc biệt vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Chờ Giang Tả cùng Tô Kỳ tiến vào, Thanh Liên là người phát hiện đầu tiên, chạy lại chào: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, Giang đại ca, hai người đến rồi. ͏ ͏ ͏
Mấy Thánh nữ dự khuyết khác cũng chạy tới. ͏ ͏ ͏
Tiểu Tiểu nhìn họ, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, có thể cho bọn em chơi với Hồng Thự không? ͏ ͏ ͏
Các cô sớm nghe tiếng tăm của Hồng Thự, nhưng ít có cơ hội nhìn thấy chúng nó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng được, ban công còn có nhiều thú cưng, chị đi về mang tới cho mấy đứa chơi, nhanh thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô kéo Giang Tả bay lên trời. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Em có dám đợi anh buông đồ vật rồi đi không? ͏ ͏ ͏
Lăn lộn một hồi lâu, Giang Tả cùng Tô Kỳ rốt cuộc thành công đi vào phòng bếp nhà Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏
Nhóm thú cưng Hồng Thự cũng được mang đến. ͏ ͏ ͏
Bao gồm Đoạn Kiều, Đản Đản, Tiểu Thủy, Thập Thất, Thập Bát. ͏ ͏ ͏
Có thể nói trừ bỏ Ngộ Đạo thụ, thứ gì có ý thức đều bị đưa đến. ͏ ͏ ͏