Chương 1876: Vô Đề
Cơm nước xong, Tĩnh Nguyệt liền mang theo nhóm Giang Tả đi đến một chỗ quảng trường. ͏ ͏ ͏
Hiện tại tới nơi này tự nhiên là vì bắn pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói với nhóm Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
-͏ Muốn tự mình bắn hay đứng xa xem người ta bắn? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng em tự bắn đi. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cũng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng em cũng muốn tự bắn. ͏ ͏ ͏
Tuyết Ngọc, Y Nhược, Tiểu Tiểu đều muốn tự mình bắn. ͏ ͏ ͏
Lớn bé gì đều muốn tự bắn pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tự nhiên cũng không từ chối, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy mấy người bắn, chị ở bên cạnh nhìn. ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng rồi, chú ý xem giấy thuyết minh, không hiểu đừng làm lung tung, bị thương người nhà thì không hay. ͏ ͏ ͏
-͏ Biết rồi! ͏ ͏ ͏
Đám người lên tiếng, tự chạy đi tìm pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Pháo hoa đã chuẩn bị sẵn, chất đống thành núi nhỏ. ͏ ͏ ͏
Dù sao nơi này không chỉ có nhóm người Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Còn có rất nhiều đệ tử Thánh Địa và bạn tốt của các đệ tử. ͏ ͏ ͏
Tóm lại có Thánh Địa bỏ tiền là được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả và Tô Kỳ tự nhiên cũng đến chọn pháo hoa thích hợp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn pháo hoa, rục rịch muốn ném ra tiểu đệ Hỏa Nguyên tố, đến lúc đó chắc chắn sẽ rất đồ sộ? ͏ ͏ ͏
Nguy hiểm thì không cao, dù sao mọi người đều là người tu luyện. ͏ ͏ ͏
Càng đừng nói còn có Tĩnh Nguyệt tỷ là người tu luyện Ngũ giai ở bên cạnh nhìn. ͏ ͏ ͏
Nói đến thì trong cứ điểm Thánh Địa, sư thúc mạnh nhất phỏng chừng cũng chỉ cỡ Ngũ giai. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt tỷ tăng cấp bậc hơi nhanh. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến bao nhiêu tiền bối không mặt mũi thấy các cô. ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng ta chơi cái nào? Lớn hay nhỏ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lôi kéo Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Pháo hoa chia lớn nhỏ, kiểu dáng cũng có rất nhiều loại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, nghiêm trang nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Con nít mới lựa chọn, người trưởng thành đương nhiên là lấy hết. ͏ ͏ ͏
Ngẫm nghĩ, hắn bổ sung thêm: ͏ ͏ ͏
-͏ Ý anh là pháo hoa. ͏ ͏ ͏
Thêm câu này là vì không cho Tô Kỳ có quá nhiều đề tài phát huy, thí dụ như cô và ai đó. ͏ ͏ ͏
Khi ấy tất nhiên không thể chọn cả hai. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không suy nghĩ sâu xa, gặn hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy ý của anh là em là con nít? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi ngược lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẩng đầu ưỡn ngực nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chỗ nào giống con nít? ͏ ͏ ͏
Giang Tả rũ mí mắt nhìn thoáng qua, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đại khái là IQ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Theo sau, Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chọn một cái, không thể tất cả đều muốn, người trưởng thành mới lấy hết, anh là vị thành niên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Hắn muốn phản bác. ͏ ͏ ͏
Trước khi Giang Tả mở miệng, Tô Kỳ nói ngay: ͏ ͏ ͏
-͏ Em nói anh là vị thành niên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Thôi, không thèm so đo với con nít, vậy thì chọn một cái. ͏ ͏ ͏
Giang Tả để sát vào đống pháo hoa, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Em lấy cái lớn hay nhỏ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lớn đi, có lẽ thật xinh đẹp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng âm thanh rất lớn, hơi ồn. ͏ ͏ ͏
-͏ Em có thể che lỗ tai giúp anh! ͏ ͏ ͏
Nói rồi Tô Kỳ vươn tay ra thử che lỗ tai của Giang Tả: ͏ ͏ ͏
-͏ Sao nào? Có phải đỡ hơn nhiều không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Hơi hiệu quả, nhưng tay hơi lạnh, chờ chút anh ủ ấm cho em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy mau lên nào, chúng ta bắn pháo hoa. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Bùm! ͏ ͏ ͏
-͏ Ôi, ông xã, anh xem, anh xem kìa! Có phải đẹp lắm không? Em đã bảo cái này được mà! ͏ ͏ ͏
Giọng của Tô Kỳ vang lên trong pháo hoa nở rộ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thực hưng phấn, cả người nhảy dựng lên. ͏ ͏ ͏
Dù sao trước kia cô chưa từng bắn pháo hoa như vậy. ͏ ͏ ͏
Một phần là vì đắt, một phần là vì không có chỗ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, trước kia bọn họ cảm thấy hai người ở bên nhau là vui vẻ nhất, thứ khác đều là lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏
Hiện tại thì, ưm, cũng giống như vậy, đều đang cố gắng để hai người có thể vẫn luôn sống bên nhau. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả không cho Tô Kỳ dùng tay che lỗ tai của hắn, tay cô hơi lạnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhét tay Tô Kỳ vào túi của mình, giúp cô ủ ấm. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ cứ nhảy lưng tưng làm hắn rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Em còn ủ ấm tay không hả? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rất vui vẻ, nhóm Thanh Liên cũng vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Nhưng trong lúc mọi người đang vui, đột nhiên có đốm lửa lóe lên bên cạnh các cô, sau đó nổ cái bùm làm mọi người hết hồn. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người nhìn xuống đất, may mắn âm thanh lớn thôi chứ không có uy lực. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Chuyện gì xảy ra? ͏ ͏ ͏
Nhóm Thanh Liên lắc đầu, các cô không biết. ͏ ͏ ͏
Lúc này, bên cạnh các cô lại lóe lên tia lửa. ͏ ͏ ͏
Sau đó là tiếng nổ mạnh đì đùng. ͏ ͏ ͏
Lại hù sợ những người kia. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhảy lên người Giang Tả. ͏ ͏ ͏
"Quả nhiên không che tay sao?" Giang Tả trong lòng nghĩ. ͏ ͏ ͏
Còn về tiếng nổ mạnh, đó là con nít chơi, hắn không quan tâm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tĩnh Nguyệt tỷ cầm một đống pháo trúc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thứ này vui lắm đúng không? ͏ ͏ ͏
Nhóm Tô Kỳ nhìn qua, phát hiện mấy con thú Hồng Thự đều bám trên người Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tỷ cầm mấy cây pháo trúc, nói với nhóm Hồng Thự: ͏ ͏ ͏
-͏ Nào, đốt lửa. ͏ ͏ ͏
Hồng Thự bị buộc đốt lửa, Đản Đản cũng phát ra nhiệt độ cao. ͏ ͏ ͏
Sau khi đốt lửa, Tĩnh Nguyệt ném qua chỗ nhóm Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Nhóm người Thanh Liên: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sư tỷ (Thánh nữ sư tỷ) thật quá đáng. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tĩnh Nguyệt ném qua đã bị Tiểu Tiểu bắt được pháo trúc, sau đó ném trở về. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
-͏ Í da??? ͏ ͏ ͏
Chốc lát sau, đám người ném vào nhau. ͏ ͏ ͏