Chương 1887: Vô Đề
Rõ ràng không nhận được gì mà đã hết tiền. ͏ ͏ ͏
Hỏi: Dùng vào chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Đáp: Mặc Ngôn chữa thương. ͏ ͏ ͏
Hỏi: Tại sao bị thương? ͏ ͏ ͏
Đáp: Lục Nguyệt Tuyết đánh. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi có Linh thạch, hẳn là có thể chống đỡ thời gian khá dài. ͏ ͏ ͏
Nói chuyện là Đan Tuyết ma nữ mới kéo Mặc Ngôn về. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ trừ có tài hóa trang 'lợi hại', bề ngoài xinh đẹp ra thì ưu điểm duy nhất là giàu. ͏ ͏ ͏
Lần này cô nhờ phúc của sư huynh nhà mình cũng được đến một ít Ngộ Đạo trà, tuy rằng đưa không ít Linh thạch cho sư huynh, nhưng cô chung quy không tham dự vào. ͏ ͏ ͏
Cho nên, cô không ngại giúp đỡ khi cần thiết. ͏ ͏ ͏
Điều này sẽ làm cô không thấy khó chịu. ͏ ͏ ͏
Dù sao cô có góp sức. ͏ ͏ ͏
Thí dụ như tranh đua với Mặc Ngôn, chuyện gì cô đều phải tham dự vào và vượt qua. ͏ ͏ ͏
Hiện tại cô có song sắc cầu, Mặc Ngôn không có. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn tìm được tọa độ, cô cũng tìm được tọa độ. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn có Ngộ Đạo trà, cô cũng có Ngộ Đạo trà. ͏ ͏ ͏
Thứ duy nhất Mặc Ngôn tiên tử có thể khoe là cô giỏi tìm tọa độ hơn. ͏ ͏ ͏
Có Đan Tuyết ma nữ gia nhập, tiền đã không phải là vấn đề.
Mặc Ngôn lúc này ngồi dậy, cô lau máu trên mặt, nói:
-͏ Tại sao vẫn là Phật môn?
Biên Hải Đao Khách có chút xấu hổ, hắn có nhiều kỳ ngộ, nhưng cơ bản đều liên quan Phật môn.
Riết rồi hắn hoài nghi phải chăng mình có duyên với Phật môn.
Nhưng Mặc Ngôn không nói tiếp, cô chỉ thuận miệng dời sang đề tài khác.
Sau đó thừa dịp Đan Tuyết ma nữ không chú ý, Mặc Ngôn ôm chân Xích Huyết Đồng Tử, nói:
-͏ Xích Huyết Đồng Tử, mau cứu tôi đi! Đan Tuyết ma nữ thật quá đáng, không ngờ cô ấy tính cắt tóc của tôi, tôi nuôi tóc nhiều năm, có tình cảm với từng sợi.
Xích Huyết Đồng Tử:
"..."
Chẳng phải lần trước cô vừa bị Phá Hiểu đốt tóc rồi sao?
Lấy đâu ra tình cảm nhiều năm?
Trong khi bọn họ còn đang thảo luận, người Thiên Linh Cửu Phong hoàn toàn lui lại, một luồng sáng chiếu rọi toàn bộ Thiên Linh Cửu Phong.
Hi Mạt vừa rời khỏi Thiên Linh Cửu Phong, nhìn Thiên Linh Cửu Phong sáng dị tượng thì không khỏi có chút lo lắng.
Cô biết nhóm Liễu tỷ còn ở bên trong.
Hình như bọn họ không định rời đi.
Cô hỏi vì sao? Liễu tỷ cho đáp án là nếu bọn họ đi thì những người khác sẽ không đi được.
Cho nên, nguy hiểm ở trng bóng tối, nguy hiểm này nhằm vào nhóm Liễu tỷ?
Bao gồm Tình Tình sao?
Cô hoàn toàn không cách nào hiểu được.
Nhưng không có ai cho bọn họ đáp án.
Duyên Hạo trông thấy dị tượng liền bảo:
-͏ Tăng tốc độ rút lui, nhanh!
Ông cảm nhận được hơi thở vô cùng mạnh mẽ.
Hơi thở vô cùng mênh mông đè ép làm ông nghẹt thở, đây không phải Cửu giai, cái này hoàn toàn vượt qua Cửu giai.
-͏ Là Đại Đạo giả.
Đột nhiên một ông già xuất hiện bên cạnh Duyên Hạo.
Ông già nói với Duyên Hạo:
-͏ Cậu nói đúng, Thiên Linh Cửu Phong căn bản không đủ sức đối mặt nguy cơ sắp đến.
Lui lại xác thật là lựa chọn duy nhất.
Duyên Hạo thở dài:
-͏ Hy vọng bọn họ bình an khỏe mạnh.
. . .
Trên ngọn núi Thiên Linh Cửu Phong, một vị đạo sĩ trong tay cầm một cục đá, ném cục đá lên xuống, mở miệng nói:
-͏ Hơi thở của người tàn nhẫn đã đến, xem ra nơi này không có kết cục tốt, mình phải nhanh chóng rời khỏi đây.
-͏ Nhưng còn chưa tìm được người có duyên, lần này mình đưa tặng tạo hóa lớn bằng trời.
-͏ Vậy thì, người đó sẽ là ai?
Nói rồi đạo sĩ ném cục đá ra ngoài, nói:
-͏ Đây là vật chướng ngại duyên phận, ai đạp trúng thì đó là người có duyên.
-͏ Hoàn mỹ tránh đi người tàn nhẫn.
Trầm mặc một lát, đạo sĩ đột nhiên nói:
-͏ Mình nên thu phí thế nào đây?
-͏ Mợ nó, bị người tàn nhẫn chọc tức đến phát rồ.
Sau đó, đạo sĩ cười nói:
-͏ Duyên, tuyệt không thể tả.
Lúc sau, bên trên ngọn núi không có một người, đạo sĩ dường như chưa bao giờ xuất hiện.
Dưới chân núi, đám người Xích Huyết Đồng Tử nghệch mặt ra.
Đây là nói đến là đến?
Yên Vân lập tức nói:
-͏ Tất cả tọa độ tụ tập với nhau, mau mở ra phòng ngự!
Đám người không chút do dự, Tây Môn Linh Lung ôm Lục Vĩ đi tới bên cạnh Đường Thủy, Mộng Vưu cũng lại gần, Tình Tình tự nhiên cũng bị đưa lại đây, Uẩn Tú ma tu cũng yên lặng đi tới.
Sau khi tọa độ tụ tập lại, Đường Thủy liền kích hoạt nhánh cây kia.
Giờ phút này, một quầng sáng bao lại bọn họ, một luồng hơi thở kỳ lạ quay quanh họ.
Khi bọn họ lại nhìn về phía phòng ngự này, không hiểu sao có cảm giác an tâm.
Như thể có một người đủ sức bảo hộ bọn họ đang đứng ở trước mặt.
Yên Vân yên tâm rất nhiều, hình như bà đã gặp qua hơi thở này.
Có lẽ thật là Tần Vũ Vương.
Muốn hỏi dưới chư thiên ai là đáng tin cậy nhất, tất nhiên là nhân tộc Tần Vũ Vương.