Chương 1890: Vô Đề
Tĩnh Nguyệt vẫn luôn ở phía trước dẫn đường, bên người cô có quả cầu chiếu sáng, có thể soi sáng bốn phía. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vừa đi dẫn đầu vừa hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu oán phụ, em nói xem khi nào thì chúng ta có thể triệu hồi Tiểu Dã Miêu? Đến bây giờ mỗi khi chúng ta triệu hồi Tiểu Dã Miêu là sẽ bị cảnh cáo. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không biết, nhưng lần trước em đã triệu hồi một lần rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng phải khi đó chúng ta đều không bị gì à? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không, có lẽ vì em là đặc biệt, thí dụ như Thiên phạt không đánh em. ͏ ͏ ͏
-͏ Chuyện này không bình thường. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, nếu nói như vậy thì chị cũng là đặc biệt, dù sao Thiên phạt muốn đánh chị. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đó tuyệt đối là ngoài ý muốn, biết không hả? ͏ ͏ ͏
Thoạt trông cô cũng chỉ là Thánh nữ, không có gì đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Đang lúc Tĩnh Nguyệt định phản bác thì phía trước đột nhiên xuất hiện một luồng sáng. ͏ ͏ ͏
Ánh sáng kia khiến Tĩnh Nguyệt ngừng tán dóc, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cẩn thận. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu, nơi này rất tối, đột nhiên xuất hiện ánh sáng chắc chắn có vấn đề, không biết có nguy hiểm gì không. ͏ ͏ ͏
Ít nhất không có cảm giác đến bất cứ nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ không đi tiếp, trong tay Tĩnh Nguyệt đột nhiên xuất hiện một thứ giống tròng mắt, sau đó ấn nó vào vách tường đường hầm. ͏ ͏ ͏
Sau đó thứ kia trực tiếp chui vào vách tường. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng nhắm mắt lại. ͏ ͏ ͏
Đầu bên kia phát sáng đột nhiên có một con mắt hiện ra trên vách tường, không tạo ra động tĩnh gì. ͏ ͏ ͏
Đập vào mắt chỉ là một chỗ giàn tế, rìa giàn tế phát sáng. ͏ ͏ ͏
Không có ai. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, tròng mắt liền biến mất. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng mở mắt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, có vấn đề gì không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu oán phụ, muốn thử thí nghiệm không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Thí nghiệm cái gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Triệu hồi Tiểu Dã Miêu. ͏ ͏ ͏
-͏ Triệu hồi Tiểu Dã Miêu? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hơi kinh ngạc, vừa rồi còn nói là bọn họ không cách nào triệu hồi mà? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ừ, nhưng hơi mạo hiểm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn trong đường hầm, lại ngó Tĩnh Nguyệt, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ hoài nghi bên trong có kẻ địch mạnh vô hình nào đó? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu oán phụ thực thông minh. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu như chúng ta không có biện pháp miễn dịch Tiểu Dã Miêu thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể dùng Tiên Linh Khí ngăn cản một chút, đến lúc đó đưa Tiểu Dã Miêu trở về, rất nhanh sẽ không có vấn đề gì lớn. ͏ ͏ ͏
-͏ Hơn nữa, có lẽ em là người miễn dịch đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không do dự quá nhiều, gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy được rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô không tin mình miễn dịch. ͏ ͏ ͏
Cô kỳ thật không có gì đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Dù sao cô sớm gả làm vợ của người khác, chưa từng nghe có tiên tử nào lấy chồng mà đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Thông thường đều là người chưa lấy chồng, có thân thể thuần khiết mới là người đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Thí dụ như sư tỷ của cô. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy mình bắt đầu triệu hồi đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Hả? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng phải nên là sư tỷ triệu hồi sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏
-͏ Là em mới phải, em làm sẽ an toàn hơn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Biết rồi. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Tô Kỳ bắt đầu triệu hồi Tiểu Dã Miêu. Tĩnh Nguyệt cũng chuẩn bị sẵn sàng, nếu Tiểu Dã Miêu tổn thương bọn họ thì cô sẽ dùng quyền hạn Thánh nữ trực tiếp trả Tiểu Dã Miêu về. ͏ ͏ ͏
Đáng yêu đến mấy cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Tô Kỳ thấp giọng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu Dã Miêu. ͏ ͏ ͏
Trong khoảnh khắc, Tô Kỳ cùng Tĩnh Nguyệt đột nhiên trông thấy có vật nhỏ ló đầu ra từ hư không, thân thể còn ẩn ở bên trong. ͏ ͏ ͏
Cô bé vừa ra tới đã nhìn bốn phía, hình như hơi cảnh giác. ͏ ͏ ͏
Khi trông thấy Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt thì cô bé rống lên một tiếng, sau đó nhảy ra, nhìn chằm chằm hai người. ͏ ͏ ͏
-͏ Meo! ͏ ͏ ͏
Tiếng gầm nhẹ nghe đặc biệt hung dữ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ xem ngây người. ͏ ͏ ͏
Sau một hồi, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có đôi khi cảm giác sinh con gái đặc biệt tốt. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng không? Đáng yêu chứ hả? Em nên sinh con gái. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không, con gái dễ cướp đi Tả ca, nên sinh con trai trước. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cô không hiểu nổi tiểu oán phụ, thật sự. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tĩnh Nguyệt không rối rắm việc này, quay sang nói với Tiểu Dã Miêu: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể cho chị ôm một cái không? ͏ ͏ ͏
-͏ Meo!!! ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu vô cùng hung ác gầm nhẹ hướng Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Cô bé không sợ hai người kia chút nào, nhưng không phải đồ ăn thì cô bé không hứng thú chút nào. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu rống xong chạy thẳng vào trong. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt sững sờ ở tại chỗ, một lúc sau vỗ ống tay áo nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật là Tiểu Dã Miêu nghịch ngợm. ͏ ͏ ͏