Chương 1895: Vô Đề
Quỷ Nhị Trí tới, nhưng mà ông không dám tới gần Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí chỉ đứng ở rìa ngọn núi phương xa. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí rất lo lắng, rồi lại không biết mình lo cái gì. ͏ ͏ ͏
Thứ duy nhất ông biết là... sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Cho nên Quỷ Nhị Trí định tự tính một quẻ cho mình. ͏ ͏ ͏
Đây là năng lực độc đáo thuộc quỷ thần tộc của Quỷ Nhị Trí, tự tính cho bản thân rất chính xác. ͏ ͏ ͏
Mộng Vưu không được, bà quá phế. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí không thể hiểu nổi tại sao quỷ thần tộc có người phế như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng may chỉ cần tránh thoát kiếp nạn này là Mộng Vưu sẽ hoàn toàn tự do, bà có thể chân chính làm một vị trưởng bối của tông môn nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Cũng coi như một chuyện tốt. ͏ ͏ ͏
Theo sau, mấy mảnh lá cây lơ lửng bên cạnh Quỷ Nhị Trí, lá cây không ngừng xoay tròn như đang nghe bí mật của thiên địa. ͏ ͏ ͏
Một lúc lâu sau, Quỷ Nhị Trí vươn tay, mớ lá cây tụ tập trong lòng bàn tay của ông. ͏ ͏ ͏
Việc còn lại là giải đọc. ͏ ͏ ͏
Nhưng khiến Quỷ Nhị Trí khiếp sợ là khi lá cây rơi xuống lòng bàn tay của ông thì thoáng chốc phực lửa, bị đốt thành tro. ͏ ͏ ͏
Không phải mảnh lá cây thứ nhất bị đốt mà tất cả lá cây rơi vào lòng bàn tay của Quỷ Nhị Trí đều nháy mắt tự cháy thành tro. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí vốn bình tĩnh thoáng chốc hoảng sợ. ͏ ͏ ͏
Trong hoảng loạn, ông xem xét bốn phía. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí chỉ gặp quẻ tượng giống như vậy trong truyền thuyết. ͏ ͏ ͏
Đặt mình trong nguy hiểm, tử vong như gió quanh mình, bốn phương tám hướng hình thành cửa sống chết, đạp sai một bước liền thành mây khói. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, Quỷ Nhị Trí đang ở lối rẽ sống hay chết, tùy thời đều sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Vậy thì nguy hiểm ở nơi nào? ͏ ͏ ͏
Ông nên trốn tới nơi đâu? ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí không ngừng xem xét, trên người toát mồ hôi lạnh, nhưng ông không tìm thấy, không tìm ra vấn đề nằm ở đâu. ͏ ͏ ͏
Tim Quỷ Nhị Trí đập rất nhanh, dường như ngay sau đó sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Tại sao có nguy hiểm đến mức đó? ͏ ͏ ͏
Không hiểu nổi. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi dây thần kinh căng thẳng đến mức tận cùng, Quỷ Nhị Trí bỗng đưa mắt nhìn ngọn núi bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Đó chỉ là ngọn núi bình thường, nhưng giờ phút này, Quỷ Nhị Trí như nhìn thấy hung thú cắn nuốt thiên địa. ͏ ͏ ͏
Đó là cảnh giác đến từ huyết mạch. ͏ ͏ ͏
Nguy hiểm phát ra từ ngọn núi này. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, Quỷ Nhị Trí chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng mà lý trí nói cho ông biết, đừng chạy ngay bây giờ. ͏ ͏ ͏
Chốc lát sau, Quỷ Nhị Trí dứt khoát cung kính vái hướng ngọn núi kia: ͏ ͏ ͏
-͏ Vãn bối Quỷ Nhị Trí, quấy rầy đến tiền bối, tội đáng chết muôn lần, xin tiền bối nhẹ tay cho. ͏ ͏ ͏
-͏ Vãn bối tại đây xin lỗi. ͏ ͏ ͏
Trong khoảnh khắc này, một đống đồ vật từ chỗ Quỷ Nhị Trí đổ xuống, cuối cùng, ông đặt pháp bảo trữ vật lên phần trên. ͏ ͏ ͏
-͏ Xin tiền bối tha lỗi! ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí quỳ lạy giữa chừng không trung: ͏ ͏ ͏
-͏ Vãn bối từ nay về sau tuyệt đối không tham dự bất luận việc gì liên quan chủng tộc, xin tiền bối cho vãn bối một cơ hội. ͏ ͏ ͏
Đến tận đây Quỷ Nhị Trí mới chậm rãi lui về phía sau, lùi vài bước rồi chạy nhanh như điên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn phương hướng Quỷ Nhị Trí bỏ chạy, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Quỷ thần tộc đúng là nhạy cảm với tử vong, tên này càng nổi bật trong số đó. ͏ ͏ ͏
Nên nói sao đây, thành viên quỷ thần tộc này khá có quyết đoán. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, đối phương đã bỏ chạy thì Giang Tả sẽ không đặc biệt đuổi theo, lãng phí thời gian của hắn. ͏ ͏ ͏
Còn về thứ người này bỏ lại, Giang Tả không có lý do gì không thu. ͏ ͏ ͏
Lúc trước hắn thấy Tĩnh Nguyệt tỷ tặng mười ký quả lê, cảm thấy chính mình đưa ít lá trà thì hơi làm kiêu. ͏ ͏ ͏
Nhưng đưa nhiều thì không tốt, hắn còn muốn dùng trứng luộc nước trà. ͏ ͏ ͏
Giờ thì tốt rồi, mớ pháp bảo, đan dược này tặng cho họ gom đủ mười ký. ͏ ͏ ͏
Mười ký chắc cũng đủ chuẩn rộng rãi rồi chứ? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tỷ và Tô Kỳ thân thiết như vậy mà chỉ đưa mười ký. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Giang Tả duỗi tay ra thu về vài thứ kia, trong chốc lát, vài thứ kia liền biến mất hầu như không còn. ͏ ͏ ͏
Quỷ Nhị Trí kia chạy tới chỗ của hắn đúng là xui xẻo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, hắn tiếp tục hấp thu linh mạch, sắp rồi, qua ngày mới phỏng chừng hắn có thể đi vào 6.4. ͏ ͏ ͏
Còn về đại quân Hỏa nguyên tố đang đi ra thì Giang Tả không có tâm trạng chơi với chúng nó, hắn cần thăng cấp bằng tốc độ nhanh nhất. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Một ngày mới. ͏ ͏ ͏
Trong Thiên Linh Cửu Phong, Tẫn Linh Thu ném ra một ít cường giả Thất giai, cuối cùng nó quỳ rạp trên mặt đất. ͏ ͏ ͏
Nó hơi vô lực nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không được, sức mạnh đang trôi đi, còn chưa hoàn toàn khôi phục lại. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa cũng mỏi mệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Còn có thể kiên trì bao lâu? ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không biết, nhưng bên các vị có thuẫn phòng ngự của ta, hẳn là còn có thể kiên trì một đoạn thời gian. ͏ ͏ ͏
-͏ Ước chừng một, hai ngày. ͏ ͏ ͏