Chương 1907: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1907: Vô Đề

Dù bọn họ mở hack cũng không thể nghịch thiên. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, nếu thật sự hoàn toàn không có biện pháp, vậy thì đành mời Tiểu Dã Miêu ra trấn, không ai biết có tác dụng hay không. ͏ ͏ ͏

Khó thể cân nhắc lợi và hại. ͏ ͏ ͏

Ngay lúc này, trên bầu trời đột nhiên vang lên một giọng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi biết mấy người trốn ở bên trong, nhưng nơi này đã bị trận pháp hoàn toàn bao trùm. ͏ ͏ ͏

-͏ Trận pháp của chúng tôi sẽ nghiền nát bên trong, tuy chậm chạp nhưng không thể ngăn cản. ͏ ͏ ͏

-͏ Thực lực của mấy người không giỏi, không kiên trì được bao lâu. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng chúng tôi có thể cho mấy người một loại lựa chọn. ͏ ͏ ͏

-͏ Đó chính là giao ra tọa độ. ͏ ͏ ͏

Yên Vân cau mày, bà lo nhất là loại sự tình này. ͏ ͏ ͏

Yên Vân bỗng cảm thấy may mắn, tọa độ không ở cùng bọn họ, lỡ như những người kia thật sự muốn giao ra tọa độ thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Cũng may sương mù lại nổi lên. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ngẩng đầu nhìn không trung, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhân vật phản diện này không đủ tiêu chuẩn, uy hiếp không gây ra đủ mức độ sợ hãi. ͏ ͏ ͏

-͏ Không khiến chúng ta có cảm giác ở trong nước sôi lửa bỏng gì cả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy phải làm sao mới đủ trình độ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt đáp: ͏ ͏ ͏

-͏ Thời gian, đếm thời gian thì người ta mới cảm giác sinh mệnh trôi đi, cái chết đến gần. ͏ ͏ ͏

-͏ Càng tới phút cuối thì càng tuyệt vọng, càng dễ làm ra lựa chọn khiến mình hối hận. ͏ ͏ ͏

-͏ Không có thời gian trôi đi thì có lẽ sẽ mù quáng kiên trì đi hướng tử vong, không kịp hối hận, không kịp làm ra cầu sinh cuối cùng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu, hơi có đạo lý. ͏ ͏ ͏

Yên Vân ở bên cạnh thộn mặt ra. ͏ ͏ ͏

Người gì thế này? ͏ ͏ ͏

-͏ Ở trong trận pháp của chúng tôi thì mấy người không có sự lựa chọn nào khác. Mục đích của chúng tôi là tọa độ, giao ra tọa độ thì chúng tôi không thèm quan tâm mấy người. ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người tự nhiên cũng có thể an toàn. ͏ ͏ ͏

-͏ Tồn tại mới có hy vọng, đúng không nào? ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người có thể thử đoạt lại tọa độ, chỉ cần còn sống thì có thể làm được. ͏ ͏ ͏

Giọng nói kia lại vang lên. ͏ ͏ ͏

-͏ Làm kẻ yếu phải có giác ngộ của kẻ yếu. ͏ ͏ ͏

-͏ Loài người từ xưa đến nay tham sống sợ chết, không cần thiết miễn cưỡng chính mình, trong đại quân loài người có thiếu vài người như các vị ủng hộ cũng chẳng quan trọng gì. ͏ ͏ ͏

-͏ Đúng không nào? ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu vậy thì tại sao còn phải bán mạng? ͏ ͏ ͏

Giọng nói kia chất chứa khinh miệt. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhíu mày nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cảm giác bị xem thường. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Đúng vậy, thật biết dát vàng lên mặt! ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người muốn phản bác sao? Không, có muốn cũng vô dụng, mấy người lấy cái gì phản bác chúng tôi? ͏ ͏ ͏

-͏ Hãy ở trong tuyệt vọng làm ra lựa chọn đi. ͏ ͏ ͏

m thanh kia đứt lời, hơi thở đáng sợ từ trên trời giáng xuống. ͏ ͏ ͏

Bọn họ bị đè ép không thể nhúc nhích. ͏ ͏ ͏

Yên Vân hoảng sợ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Còn có Đại Đạo giả? ͏ ͏ ͏

Nếu còn có một vị Đại Đạo giả thì bọn họ nguy hiểm rồi. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Là đạo khí, đạo khí cấp bậc đại đạo. ͏ ͏ ͏

Không phải Đại Đạo giả, xem như tin tốt, nhưng đạo khí cũng khiến người căng thẳng thần kinh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cùng Tĩnh Nguyệt lúc này khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu chống cự hơi thở. ͏ ͏ ͏

Bọn họ trong một chốc không có cách nào, cứ tiếp tục thế này sẽ rất bất lợi. ͏ ͏ ͏

Còn về giao ra tọa độ, loại sự tình này căn bản là không thể nào. ͏ ͏ ͏

Dù sao ai biết tọa độ ở đâu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Xem tình hình ra sao đã. ͏ ͏ ͏

Kỳ thật Tĩnh Nguyệt có thể cầu cứu, nhưng cô đang đợi. ͏ ͏ ͏

Chờ Phá Hiểu tới, lần này cô quyết phải xác định bằng được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn thoáng qua Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Chị đang giúp em tóm đuôi tiểu Giang, tuy muốn giấu em nhưng lần này chị rất muốn biết. ͏ ͏ ͏

Tội cho em, nếu bị đả kích thì... chị cố gắng nhịn được vậy. ͏ ͏ ͏

Còn về tình cảm của hai người kia có bị rạn nứt gì hay không thì... nên nói sao đây, chuyện đó sẽ không xảy ra. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tĩnh Nguyệt cũng không dám xác định, chỉ có thể từ từ. ͏ ͏ ͏

Nhưng muốn xúc tiến nhanh hơn tiến trình thì cần những tiên tử, đạo hữu đáng yêu này. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt lấy một viên đan dược trắng tinh ra, bóp nát rắc ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Mọi người thoáng chốc hấp thu hiệu quả thuốc của đan dược. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

-͏ Đây là... ͏ ͏ ͏

Thuần Nguyên Đan, thánh dược chữa thương. ͏ ͏ ͏

Thánh nữ thật đúng là giàu có. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không cần để ý, mọi người tỉnh thì mới tìm được biện pháp thoát vòng vây. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không có cảm giác gì, sư tỷ nhà cô đôi khi cần giữ hình tượng Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt chắc chắn sẽ không giải thích với những người kia, sau đó còn triệu hồi Hỗn Độn giúp giảm bớt áp lực cho đám người. ͏ ͏ ͏

Tạm cho bọn họ thoải mái, sau đó khiến bọn họ cảm thụ tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Ừm, tiện thể tính toán còn có thể kiên trì bao lâu, khiến bọn họ tuyệt vọng đếm thời gian. ͏ ͏ ͏

Từng bước một ép bọn họ phải tìm Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏