Chương 1913: Vô Đề
Trong khoảnh khắc này, một thanh hàn đao từ trên bầu trời rơi xuống, keng một tiếng cắm ở trước mặt nhóm Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Hàn Nguyệt vừa xuất hiện đã toát ra đạo ý, đạo ý trực tiếp đánh tan uy áp giúp họ, còn hỗ trợ ổn định không gian bốn phía. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc nhìn cây đao này: ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là... ͏ ͏ ͏
Cô từng gặp qua hơi lạnh này. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhanh nhảu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là Hàn Nguyệt của Phá Hiểu đại lão, tôi đã thấy rồi. Cho nên, Phá Hiểu đại lão tới cứu chúng ta? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng không thấy Phá Hiểu đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chắc là thật sự không đi được, nên muốn giúp chúng ta kéo dài thời gian. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Kéo dài không được bao lâu, đạo uẩn không đủ mạnh, hoặc nên nói là đao này không đủ tư cách. ͏ ͏ ͏
Yên Vân gật đầu, xác thật là như thế này. ͏ ͏ ͏
Cho dù đối phương tự mình lại đây, thật sự có thể đối phó người ở đây không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lại ngước đầu lên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lại có cái gì xuống dưới. ͏ ͏ ͏
Lúc này đám người không chờ bao lâu liền cảm giác được, bởi vì thứ kia chưa rơi xuống hoàn toàn đã tỏa ra hơi thở mênh mông. ͏ ͏ ͏
Là nói mê, là chấp nhất, là tín niệm vĩnh viễn không bao giờ chịu thua, là quyết đoán có tôi liền vô địch. ͏ ͏ ͏
Khi cảm nhận được mấy thứ này, trong đầu mọi người nổi lên bốn chữ: Thánh khí nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người ngây ngẩn. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu khó tin nhìn không trung, Yên Vân thì vẻ mặt hoảng sợ. ͏ ͏ ͏
-͏ Thánh khí nhân... nhân tộc... Chiến... Chiến Linh bia? ͏ ͏ ͏
Yên Vân có chút run rẩy nói. ͏ ͏ ͏
Bà biết rõ Chiến Linh bia đại biểu cho cái gì. ͏ ͏ ͏
Đó là ác mộng của mọi người. ͏ ͏ ͏
Theo sau, tấm bia đá từ trên bầu trời chậm rãi rơi xuống, nó đứng phía sau Hàn Nguyệt, chống đỡ cho Hàn Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Hàn Nguyệt không đủ tư cách, Chiến Linh bia bổ sung tư cách đó cho nó. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, đạo uẩn ổn định, nhóm người Tô Kỳ sẽ không bị ảnh hưởng nữa. ͏ ͏ ͏
Nhưng tất cả mọi người nhìn Chiến Linh bia, không nói nên lời, cảm giác rung động hồn người thậm chí khiến người muốn quỳ lạy. ͏ ͏ ͏
Yên Vân suýt không đứng vững, bà không tin nổi: ͏ ͏ ͏
-͏ Không... không thể nào... chuyện này tuyệt đối không thể nào. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cau mày, Chiến Linh bia? ͏ ͏ ͏
Cô không biết. ͏ ͏ ͏
Theo sau, cô hỏi Yên Vân: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối, Chiến Linh bia này là cái gì? ͏ ͏ ͏
Yên Vân run giọng trả lời: ͏ ͏ ͏
-͏ Thấy Chiến Linh bia, như thấy Tần Vũ Vương. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là đại biểu cho người mạnh nhất nhân tộc, không, mạnh nhất chư thiên. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt chấn động, việc này khác với dự đoán của cô, vượt sức tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu sao có thể dính dáng đến Tần Vũ Vương? ͏ ͏ ͏
Đang lúc Tĩnh Nguyệt khó hiểu thì Tô Kỳ bước tới gần Chiến Linh bia. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thấy được, theo bản năng hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu oán phụ, làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không dừng bước chân, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Từ nãy tới giờ em có cảm giác là lạ, hiện tại trực giác nói cho em rằng phải chạm vào mấy thứ này. ͏ ͏ ͏
Chạm vào mấy thứ này? ͏ ͏ ͏
Được rồi, Tĩnh Nguyệt hiểu. ͏ ͏ ͏
Cô không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn. ͏ ͏ ͏
Những người khác còn đang khiếp sợ, khí thế vừa rồi hơi đáng sợ, mà sao đám người ở bên ngoài không có phản ứng gì? ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu làm cách nào giấu diếm được đối phương? ͏ ͏ ͏
Được rồi, việc này chẳng liên quan đến cô, Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Cô lo xem tiểu oán phụ. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ đi tới trước Chiến Linh bia, đặt tay lên tấm bia. Chiến Linh bia không từ chối Tô Kỳ, nhưng cô chạm vào tấm bia, chân mày cau lại. ͏ ͏ ͏
Trong mắt cô mang chút nghi hoặc. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không hiểu Tô Kỳ có cảm giác gì. ͏ ͏ ͏
Theo sau, cô trông thấy Tô Kỳ bước đến gần Hàn Nguyệt, lại giơ tay chạm vào Hàn Nguyệt, lần này vẫn lộ vẻ mặt nghi hoặc. ͏ ͏ ͏
"Vô dụng sao?" Tĩnh Nguyệt không khỏi tự lẩm bẩm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không bỏ cuộc, nhìn phù văn trên Hàn Nguyệt, vươn tay chạm vào phù văn. ͏ ͏ ͏
Khi Tô Kỳ chạm vào phù văn, Tĩnh Nguyệt trông thấy Tô Kỳ rũ mí mắt xuống. ͏ ͏ ͏
Xác định? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt có chút không thể tưởng tượng, việc này quả nhiên không khoa học. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Tô Kỳ quay về, cô nhìn về phía Tiêu Tiểu Mặc hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu Mặc, có thể kể cho tôi nghe về Phá Hiểu không? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc có chút khó xử: ͏ ͏ ͏
-͏ Việc này nói đến thì dài. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không sao, có thể chậm rãi nói, vừa lúc chúng ta dư dả thời gian. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc thở dài một tiếng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi, vậy bắt đầu từ đoạn nào? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không chút do dự nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bắt đầu từ lần đầu tiên mấy người gặp được hắn. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc hít sâu một hơi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lần đầu tiên nhìn thấy Phá Hiểu đại lão là tháng chín năm ngoái, ưm, cỡ ngày một tháng chín thì phải, tôi nhớ rõ khi đó thiết bị của chúng tôi bị trục trặc. ͏ ͏ ͏
-͏ À, là ngày giúp mấy người tìm Huyết Yêu. ͏ ͏ ͏
-͏ Cửu Tịch tiên tử hẳn là nhớ rõ, khi đó mấy người tìm chúng tôi hỗ trợ kiếm Huyết Yêu. ͏ ͏ ͏
-͏ Thật ra khi đó thiết bị của chúng tôi bị hỏng, đang lúc chúng tôi chịu bó tay thì Phá Hiểu đột nhiên xuất hiện ở cửa, anh ta nói cho chúng tôi biết mình có biện pháp tìm được Huyết Yêu. ͏ ͏ ͏
-͏ Khi đó Phá Hiểu thoạt nhìn chỉ là người thường, vốn không muốn cho anh ta giúp đỡ, nhưng chúng tôi bị buộc bất đắc dĩ chỉ có thể để Phá Hiểu giúp. ͏ ͏ ͏
-͏ Kết quả sau đó thì mấy người biết rồi, anh ta tìm được Huyết Yêu, mấy người nói chúng tôi là ngọa hổ tàng long. ͏ ͏ ͏
-͏ Thật ra là tàng Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là lần đầu chúng tôi gặp Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏