Chương 1916: Vô Đề
Tiêu Tiểu Mặc nói thật lâu, nhóm Tô Kỳ cũng nghe thật lâu, càng nghe càng là kinh tâm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cúi đầu rất nhiều lần, cô không muốn để cho người khác trông thấy vẻ mặt của mình. ͏ ͏ ͏
Chờ Tiêu Tiểu Mặc nói xong rồi Tô Kỳ mới mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Nói cách khác lúc trước người bày trận pháp trên Đông Thủy đảo là Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏
Cô có thể cảm giác được trận pháp đó hoàn toàn chuẩn bị cho cô, trận pháp đó giúp cô thực nhẹ nhàng độ kiếp. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cứ nghĩ là người khác bài bố, cho nên cô không muốn dùng. ͏ ͏ ͏
Nếu biết trước thì chắc chắn cô sẽ vô cùng vui vẻ dùng nó. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lại hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy lúc Đông Thủy đảo chìm cũng là Phá Hiểu tham dự? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc lúng túng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng không có Phá Hiểu đại lão thì Đông Thủy đảo có lẽ bị công phá. ͏ ͏ ͏
"Tôi biết, tôi biết, khi đó anh ấy bị thương, bị thương nặng!" Tô Kỳ thầm rít gào trong lòng. ͏ ͏ ͏
Khi đó cô không hiểu, hiện tại cô đột nhiên đã hiểu, hết thảy đều bởi vì cô, vì cô. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Tô Kỳ lại hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Phá Hiểu độ kiếp trong Thất Tình hải? ͏ ͏ ͏
Khi đó cô ở đây, nhưng cô không biết, hoàn toàn không biết gì. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Là Phá Hiểu đại lão chính miệng thừa nhận, chúng tôi cũng không biết anh ta ở bên kia. ͏ ͏ ͏
Tôi biết, tôi nên biết, khi ấy thịt trên người anh ấy còn đỏ hỏn, anh ấy bị thương cực kỳ nặng. ͏ ͏ ͏
Trước kia cô tưởng là trùng hợp, hiện tại cô đột nhiên cảm giác khi đó có lẽ không phải trùng hợp. ͏ ͏ ͏
Người kia cố ý tăng lớn uy thế Thiên kiếp, hơn nữa hắn độ kiếp xong thì cô không gặp nguy hiểm nữa. ͏ ͏ ͏
Đó là bởi vì hắn ra tay. ͏ ͏ ͏
Tại sao chứ? Chính mình rõ ràng đã nhận ra, nhưng tại sao không suy nghĩ nhiều hơn một chút? ͏ ͏ ͏
Rõ ràng trong lòng không thoải mái, rõ ràng có cảm ứng tâm linh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi một câu: ͏ ͏ ͏
-͏ Vùng đất nguyền rủa cũng là Phá Hiểu cứu mọi người? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc hoang mang, việc này tôi vừa mới kể xong. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô vẫn gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy! ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cúi đầu không nói gì. ͏ ͏ ͏
Cô có ấn tượng rất sâu với vùng đất nguyền rủa, khi đó cô và sư tỷ của cô có nguy hiểm, đột nhiên có người xông vào. ͏ ͏ ͏
Sau đó người kia lấy sức của một người trấn áp vùng đất nguyền rủa. ͏ ͏ ͏
Người kia còn yếu như vậy, chắc chắn bị thương. ͏ ͏ ͏
Lúc ấy cô đã có cảm giác không đúng, còn gọi điện thoại về. ͏ ͏ ͏
Nhưng không ngờ bị lừa. ͏ ͏ ͏
Khi đó hắn chắc chắn đang chuẩn bị hiện tượng giả cho cô xem. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần cô nhanh nhạy một chút, lại hoài nghi chút nữa thì sẽ biết được sự thật. ͏ ͏ ͏
Nhưng đến cuối cùng cô vẫn không phát hiện. ͏ ͏ ͏
Kẻ lừa đảo. ͏ ͏ ͏
Thì ra hắn vẫn luôn ở bên cạnh mình, thì ra khi gặp được nguy hiểm đều là hắn giải quyết. ͏ ͏ ͏
Thì ra nam Thánh nữ dự khuyết sinh động như vậy đều là vì cô. ͏ ͏ ͏
Kẻ lừa đảo, siêu lừa. ͏ ͏ ͏
Hèn gì không tức giận chút nào, hèn gì mặc kệ cô đi ra ngoài, thì ra hắn đi theo phía sau, có nguy hiểm sẽ giải quyết nhanh chóng. ͏ ͏ ͏
Cho nên bọn họ đi đường suôn sẻ đều là nhờ kẻ lừa đảo này. ͏ ͏ ͏
Sự kiện Thánh nữ tiến triển thuận lợi như vậy cũng vì có kẻ lừa đảo. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn luôn vây quanh chính mình, theo mình đi khắp thế giới. ͏ ͏ ͏
Vậy mà mình không nhận ra. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trầm mặc không nói. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc cảm thấy là lạ, nhưng cuối cùng không nói thêm gì. ͏ ͏ ͏
Quan hệ của Phá Hiểu và Thánh Địa thực phức tạp. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ở một bên tự nhiên cũng nhìn ra cảm xúc của Tô Kỳ khác lạ. ͏ ͏ ͏
Vì không cho những người này nhìn Tô Kỳ, Tĩnh Nguyệt nói với nhóm người Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi rất tò mò, lúc mấy người cầu Phá Hiểu tại sao kèm theo tôi? Và cứ đinh ninh rằng chắc chắn sẽ thành công? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc ở một bên trả lời: ͏ ͏ ͏
-͏ Bởi vì lúc trước Mặc Ngôn suy đoán ra Phá Hiểu có lẽ thích Thánh nữ, ở sau lưng lén giúp Thánh Địa đều là vì làm Thánh Địa cảm động, để tiện theo đuổi Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn ma tu lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi nói nhảm thôi, sao mấy người có thể tin lời của ma tu? ͏ ͏ ͏
Thánh nữ hiện tại cũng là tiền bối ( về tu vi ), nếu như bị Thánh nữ theo dõi sẽ rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cau mày, những người này thật đúng là tưởng tượng sâu, nhưng cũng không sai biệt lắm. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tại sao phải là Thánh nữ? Không thể là người khác à? Thí dụ như Cửu Tịch tiên tử bên cạnh tôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Bỗng nhiên nhắc đến cô làm gì. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn ma tu lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không thể nào, thấy thế nào Phá Hiểu đại lão cũng nên thích người dẹp nhất chứ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cô ngứa tay muốn đánh chết ma tu này quá. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không để ý Mặc Ngôn nói Tô Kỳ không đủ xinh đẹp, dù sao nói cô xinh thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy tại sao không thể là Lục Nguyệt Tuyết tiên tử? Hoặc là Đan Tuyết tiên... A không, Đan Tuyết ma nữ? ͏ ͏ ͏
-͏ Bọn họ đều không tệ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vốn muốn nói Đan Tuyết tiên tử, nhưng ngẫm nghĩ ma tu hình như không thích xưng hô tiên tử. ͏ ͏ ͏
-͏ Bởi vì Phá Hiểu đại lão đã kết hôn, đối tượng kết hôn là người Thánh Địa, vì hậu cung hòa thuận, chắc chắn phải tìm người quen thuộc. ͏ ͏ ͏
Trả lời vấn đề vẫn là Mặc Ngôn ma tu. ͏ ͏ ͏
Sau khi nghe được hai chữ hậu cung, Tô Kỳ thay đổi sắc mặt. ͏ ͏ ͏