Chương 1918: Vô Đề
Cùng lắm là khi nghe tên, an tâm làm người thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Yên Vân nghe được sự tích của Phá Hiểu thì hơi khiếp sợ, nhưng bà cảm giác Phá Hiểu hình như không đủ mạnh. ͏ ͏ ͏
Nơi này có Đại Đạo giả thật trăm phần trăm, Phá Hiểu thật sự có biện pháp sao? ͏ ͏ ͏
Yên Vân hé môi định dò hỏi thì mặt đất bỗng rung lắc mạnh. ͏ ͏ ͏
Tiếng nổ lớn dọa bọn họ nhảy dựng. ͏ ͏ ͏
-͏ Phát sinh chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y hỏi. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương vẫn ôm nồi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Xem trên đầu. ͏ ͏ ͏
Nghe được Chung Dịch Dương nói, một đám ngẩng đầu nhìn lên trời. ͏ ͏ ͏
Lúc này tuy rằng vẫn có sương mù, nhưng bọn họ vẫn cảm giác ra có một bàn tay to muốn từ trên bầu trời đè xuống. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiêu rồi, đạo khí kia bắt đầu công kích, hơn nữa hình như người sử dụng đạo khí không phải người thường. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu bàn tay này đè xuống thì chúng ta sẽ thế nào? ͏ ͏ ͏
Yên Vân hơi khủng hoảng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tan thành mây khói. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, bà cảm giác được chênh lệch quá lớn. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhíu mày, khó khăn rồi đây, cho dù kêu Tiểu Dã Miêu ra cũng không giúp được gì. ͏ ͏ ͏
Cấp bậc quá cao. ͏ ͏ ͏
Lúc này trên bầu trời vang lên giọng nói lúc trước: ͏ ͏ ͏
-͏ Mấy người còn muốn tiếp tục ở lại bên trong sao? Nếu không giao ra tọa độ thì không còn cơ hội. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng ta có muốn giao cũng không có tọa độ ở đây, những người đó không biết rõ ràng tình huống sao? ͏ ͏ ͏
Những người khác không cách nào trả lời, dù có tọa độ ở đây cũng không dám giao. ͏ ͏ ͏
Lúc này người kia không nói chuyện nữa, bàn tay bắt đầu đè xuống, sương mù cũng bị cuốn theo. ͏ ͏ ͏
Sức mạnh to lớn đè xuống, vượt qua đạo uẩn của Hàn Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến đám người Tĩnh Nguyệt buộc phải chịu đựng áp lực lớn lao. ͏ ͏ ͏
Chênh lệch về sức mạnh căn bản không phải khí thế có thể đền bù. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn trực tiếp quỳ dưới đất, ngay sau đó kêu lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Ai có sức lực... thì... điện thoại cho Phá Hiểu đại lão. ͏ ͏ ͏
-͏ Lần này thật sự sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách lập tức lấy di động ra, nhưng vừa lấy ra di động đã vỡ nát. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ Di động của mấy người còn dùng được không? ͏ ͏ ͏
Mọi người: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Bọn họ xem xét, ưm, đều bị hỏng rồi. ͏ ͏ ͏
Dù không bị hỏng cũng không ai lấy ra. ͏ ͏ ͏
Thấy ánh sáng sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Xong rồi, cầu cứu cũng không còn kịp rồi. ͏ ͏ ͏
-͏ Grừ!!! ͏ ͏ ͏
Đột nhiên có tiếng gầm vang lên từ bầu trời, một ánh lửa chiếu rọi xuống. ͏ ͏ ͏
Đám người ngước đầu lên. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Là Phần Thiên linh thú, nhưng nó có thể ngăn cản bàn tay kia không? ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không thể, nhưng không có biện pháp, ta đã không sức lực. ͏ ͏ ͏
-͏ Tuy rằng người kia làm người ta chán ghét, nhưng vẫn hy vọng hắn chạy đến kịp. ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu không thì Phần Thiên linh thú phải chết. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, người trên bầu trời cực kỳ khinh thường trước đòn phản công của linh thú: ͏ ͏ ͏
-͏ Tìm chết. ͏ ͏ ͏
Bàn tay tăng tốc độ đè hướng linh thú. ͏ ͏ ͏
Hai bên thoáng chốc va chạm vào nhau. ͏ ͏ ͏
Ngọn lửa không cháy bao lâu đã bị bàn tay dập tắt. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng tắt ngóm. ͏ ͏ ͏
Phần Thiên linh thú chỉ có thể miễn cưỡng phản công. ͏ ͏ ͏
Bây giờ chắc nó đã bị thương. ͏ ͏ ͏
Chờ Phần Thiên linh thú mất đi tung tích, người trên bầu trời lại cất tiếng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đừng ôm tâm lý may mắn, không ai có thể cứu được mấy người. Chúng tôi quyết phải chiếm được tọa độ, phản kháng chỉ có một kết cục. ͏ ͏ ͏
Người kia không nói ra câu kế tiếp. ͏ ͏ ͏
Mọi người ngầm hiểu kết cục đó là gì. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn không trung, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật sự không có cách nào? ͏ ͏ ͏
Yên Vân, Xích Huyết Đồng Tử, Biên Hải Đao Khách đều lắc đầu. ͏ ͏ ͏
Bọn họ không có cách nào. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thở dài: ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng lẽ thật sự phải cầu cứu sao? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, chắc chắn không phải cầu cứu nam Thánh nữ dự khuyết, dù Tĩnh Nguyệt muốn làm như vậy thì tiểu oán phụ chắc chắn không đồng ý. ͏ ͏ ͏
Đối phương rõ ràng bận việc, hơn nữa hiện tại tiểu oán phụ chắc chắn không muốn trực tiếp tìm đối phương. ͏ ͏ ͏
Việc này cần một quá trình. ͏ ͏ ͏
Đối tượng cầu cứu còn lại chỉ có Thánh Địa và sư bá ở bên trên. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt định cầu cứu Kiếm Thập Tam, khoảng cách gần, hẳn là có thể cứu người. ͏ ͏ ͏
Nhưng hình như cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Kiếm Thập Tam tới bảo hộ bọn họ thì chắc chắn không thể bảo hộ tọa độ. ͏ ͏ ͏
Làm vậy liền mất nhiều hơn được. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cảm giác phiền chết, nếu hiện tại cô có thể thu hồi Thao Thiết thì tốt rồi, tuyệt đối có thể thử tự cứu chứ không phải cầu cứu ai. ͏ ͏ ͏
-͏ Loài người ngu xuẩn, mấy người còn tưởng rằng có ai tới cứu mấy người được sao? Quả thực buồn cười, sẽ không ai đến cứu mấy người. ͏ ͏ ͏
-͏ Cho dù có thì cũng là kẻ yếu ngu xuẩn, vẫn không thể cứu mấy người ra. ͏ ͏ ͏
Người mạnh mẽ đều biết rõ sức của bản thân. ͏ ͏ ͏
Không ai muốn đến đắc tội bọn họ. ͏ ͏ ͏
Dù sao không phải ai đều biết Thiên Bi Thần Chiến. ͏ ͏ ͏
Lúc này bàn tay đè xuống, người này cảm thấy sẽ không có ngoài ý muốn nào xảy ra. ͏ ͏ ͏
Tọa độ thuộc về bọn họ. ͏ ͏ ͏