Chương 1920: Vô Đề
Giang Tả nhìn bàn tay rơi xuống, nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Trận pháp? Nơi nào có dấu chân của tôi thì tất cả trận pháp đều cho tôi dùng. ͏ ͏ ͏
-͏ Không có ngoại lệ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả dứt lời, toàn bộ trận pháp trên Thiên Linh Cửu Phong nháy mắt bị dẫn động, tất cả sức mạnh đều bị tụ tập về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, trận pháp là vũ khí của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông trung niên giật mình kêu lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Rút về trận pháp! ͏ ͏ ͏
Giang Tả kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Những người này thật đúng là quyết đoán. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt khi nhìn sức mạnh trận pháp không ngừng yếu bớt, hắn hơi bội phục năng lực hành động của đám người đó. ͏ ͏ ͏
-͏ Đã không có trận pháp, cậu là Lục giai làm sao ngăn cản? ͏ ͏ ͏
Người đàn ông trung niên tăng tốc độ. ͏ ͏ ͏
Nói chuyện chỉ là vì quấy nhiễu suy nghĩ của đối phương. ͏ ͏ ͏
Hắn nói nhiều thật, nhưng ra tay càng nhanh. ͏ ͏ ͏
Nhìn bàn tay sắp giáng xuống, Tô Kỳ có chút khẩn trương nhìn chằm chằm, tay bấu chặt cánh tay của Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vẻ mặt bất đắc dĩ, tiểu oán phụ, có biết đau không hả? ͏ ͏ ͏
Em có thể nhẹ tay chút không? ͏ ͏ ͏
Nếu đã không có trận pháp thì Giang Tả cũng không ngại, lúc này sương mù lại bị lôi kéo ùa hướng bàn tay khổng lồ kia. ͏ ͏ ͏
-͏ Phong Thiên Tỏa Địa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả khẽ nói. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, sương mù trực tiếp hóa thành vô số xích sắt trói lại bàn tay khổng lồ. ͏ ͏ ͏
Bàn tay lắc nhanh, sức mạnh không ngừng bùng nổ. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, sương mù xiềng xích sức mạnh không ngừng bùng nổ. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, sương mù xiềng xích va chạm với bàn tay. ͏ ͏ ͏
Hai bên giằng co. ͏ ͏ ͏
Sương mù gắt gao khóa lại bàn tay liên tục tiết ra hơi thở, muốn công phá sương mù. ͏ ͏ ͏
Hai bên tranh đấu, dư ba sức mạnh lan tràn bốn phía, người bình thường không xem được, thậm chí không đứng vững nổi. ͏ ͏ ͏
Theo sau, sương mù cùng bàn tay giằng co đến giai đoạn cuối, sương mù xiềng xích vỡ vụn từng tấc, bàn tay cũng dần tan rã. ͏ ͏ ͏
Mãi đến cuối cùng vang tiếng nổ lớn, sương mù hoàn toàn biến mất, bàn tay cũng tan thành mây khói. ͏ ͏ ͏
Hai đạo khí đồng quy vu tận. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa không gây ra sóng gió gì. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, sương mù kia chính là đạo khí, đạo khí vô cùng đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Tên của nó là Phong Thiên Tỏa Địa. ͏ ͏ ͏
Lúc này người đàn ông trung niên nhìn Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cậu còn có thứ gì để dựa vào? ͏ ͏ ͏
Khi nói chuyện, một luồng sáng ngưng tụ trên đầu hắn. ͏ ͏ ͏
Hẳn là Đại Đạo giả nào đó muốn cách không gian ra tay. ͏ ͏ ͏
Những người này không dám tập thể kéo đến, hẳn là kiêng kị cái gì, đương nhiên, Giang Tả không thèm quan tâm nguyên nhân khiến họ kiêng kị. ͏ ͏ ͏
Có lẽ là Thánh Địa, có lẽ là Tu Luyện giới. ͏ ͏ ͏
Dù sao nơi này đột nhiên thêm nhiều Đại Đạo giả, người Tu Luyện giới chắc chắn sẽ chú ý, đây không phải chuyện tốt cho đám người này. ͏ ͏ ͏
Bọn họ chỉ cần bảo đảm tọa độ bình an tới tay là được. ͏ ͏ ͏
Còn về Thao Thiết, nó đã có thể đưa lên bàn ăn rồi. ͏ ͏ ͏
Vô dụng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn luồng sáng kia, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Hết rồi, nhưng tôi chỉ muốn kéo dài chút thời gian. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Cậu có thể kéo dài trong bao lâu? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi đã kéo xong rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này, nơi xa bay tới ba luồng linh khí, linh khí cực kỳ tinh khiết. ͏ ͏ ͏
Chúng nó bắn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Đây là chút linh khí cuối cùng mà Giang Tả đang đợi. ͏ ͏ ͏
Hắn, sắp thăng cấp Thất giai. ͏ ͏ ͏
Trông thấy có ba luồng linh khí siêu khổng lồ bay tới, người đàn ông trung niên phản ứng đầu tiên là chặn lại. ͏ ͏ ͏
Mặc kệ đối phương là muốn làm gì, bóp chết ở trong nôi là được rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng linh khí kia quỷ dị vô cùng, hắn không ngờ trong một chốc không cách nào bắt giữ được dấu vết. ͏ ͏ ͏
Chờ hắn tỉnh táo lại thì chúng nó đã chui vào người Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Lúc này người đàn ông trung niên cảm giác được người này sắp thăng cấp Thất giai. ͏ ͏ ͏
Hắn lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Cho dù cậu thăng cấp Thất giai thì sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Cho dù sắp Nhập đạo thì sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Thứ cậu sắp đối mặt căn bản không phải một Thất giai Nhập đạo có thể đối kháng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hơi mỉm cười, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ông từng cảm thụ được tuyệt vọng chưa? ͏ ͏ ͏
Không đợi người đàn ông trung niên trả lời, Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu chưa thì hôm nay có thể lĩnh hội một chút. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Giang Tả không hề để ý tới người này, mà là ngẩng đầu nhìn trời: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi cảm giác được, Thiên kiếp chờ đợi ngày này lâu lắm rồi. ͏ ͏ ͏
Người đàn ông trung niên lạnh nhạt nhìn Giang Tả, người này tính dùng Thất giai nói cho hắn biết cái gì là tuyệt vọng? ͏ ͏ ͏
Đùa à? ͏ ͏ ͏
Nhưng luồng sáng phía sau người đàn ông trung niên thì không chần chờ, vẫn muốn công kích Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Lúc này Yên Vân hơi tuyệt vọng, người này đang đối mặt tử vong. ͏ ͏ ͏
Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng thực khẩn trương, sẽ chết người, cô muốn xông lên. ͏ ͏ ͏
Nhóm Xích Huyết Đồng Tử khó hiểu nhìn Phá Hiểu, không biết Phá Hiểu muốn làm gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng họ biết Phá Hiểu muốn độ kiếp, đây không phải tin tức tốt. ͏ ͏ ͏
Có phải nên kiếm chỗ trốn không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cúi đầu, không thèm nhìn công kích kia. ͏ ͏ ͏