Chương 1956: Vô Đề
Tô Kỳ đột nhiên hơi hiểu lý do gần đây Giang Tả không còn gọi mình là Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ không quá để ý, tính cách có khiếm khuyết thì kệ, cô sẽ hỗ trợ bù vào. ͏ ͏ ͏
Nếu không bù vào được thì đành để em gái Linh Lung chịu thiệt, không chừng có ngày ăn chán rồi thì sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Trông thấy Tô Kỳ mỉm cười, Tây Môn Linh Lung cảm giác không thoải mái. ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân cười khẽ. ͏ ͏ ͏
Bà không để bụng việc nhỏ như vậy. ͏ ͏ ͏
Chuyện Phá Hiểu thì bà nghe Xuy Hỏa nhà mình nói. ͏ ͏ ͏
Lúc mới biết chuyện, bà rất khiếp sợ, không ngờ con trai của mình chơi thân với tồn tại đáng sợ như vậy. ͏ ͏ ͏
Bà vừa cảm thấy may mắn vừa hơi lo, bởi vì rất nhiều tồn tại mạnh mẽ đều có vấn đề về mặt tính cách. ͏ ͏ ͏
May mắn tồn tại đáng sợ này đúng là tính cách có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Con gái của bà là người bị hại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý cái khác, hắn cái gì cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn gần đây nghĩ tới một vấn đề, lúc bị dì biết thân phận là do Kiếm Thập Tam bán đứng hắn. ͏ ͏ ͏
Lần này Tô Kỳ biết thân phận, là ai bán hắn? ͏ ͏ ͏
Chút về phải hỏi Tô Kỳ mới được. ͏ ͏ ͏
Cứ cảm giác chính mình chết mà không biết nguyên nhân. ͏ ͏ ͏
Rõ ràng hắn ngụy trang kỹ như vậy, không xuống tay với Tô Kỳ, không dám đến gần cô. ͏ ͏ ͏
Thậm chí không nói chuyện với cô. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh Giang Tả không suy nghĩ nhiều, bởi vì lúc này Tần Thiên Ngưng mở miệng. ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi đã nói nguyền rủa của tôi ác độc mà, hối hận chưa? ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng vừa khắc chữ trên tượng đá vừa nói. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ sờ mặt mình, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ác độc thì cũng tạm được, chỉ sợ khi đánh với người mà nó đột nhiên kích phát sẽ rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng vẫn đang khắc chữ: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh khác với anh hai, anh hai thích đánh gần thân. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiên Linh phủ chủ ngồi xổm cạnh Tần Thiên Ngưng, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi bị Tần đại thiếu gia cận chiến đánh đến sợ rồi, nên mới khai phá đạo thuật đánh từ xa. ͏ ͏ ͏
-͏ Mà cô đang làm gì? ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Mấy người không cho tôi bắt Huyền Vũ, cho nên tôi tự làm tượng đá, rồi khắc chữ. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ nhìn kỹ, hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Khắc cái gì? ͏ ͏ ͏
-͏ Bốn tộc thánh thú, Huyền Vũ tộc đáng yêu nhất. ͏ ͏ ͏
-͏ Muốn nuôi một con quá, nhưng anh hai chỉ nuôi bốn hung thú. ͏ ͏ ͏
-͏ Lấy tượng đá này cúng cho yêu thú đã mất của tôi, người đời sau nếu nhìn thấy xin cho đánh giá. ͏ ͏ ͏
-͏ Thiên Linh ( dùng tên giả ) ghi lại. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ đọc xong yên lặng nhìn Tần Thiên Ngưng. ͏ ͏ ͏
Oán khí lớn như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng hết đòi nuôi Huyền Vũ? ͏ ͏ ͏
Vậy là đại thiếu gia bớt một nỗi phiền rồi. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng nhích chân tới gần Tiên Linh phủ chủ hơn, dùng đầu đụng nhẹ vai Tiên Linh phủ chủ, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh nói xem có ai cho tôi đánh giá không? ͏ ͏ ͏
-͏ Sẽ là đánh giá như thế nào? ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Ai biết, cũng không biết có người đến đây không. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng chu môi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật muốn biết, đáng tiếc không thể trông thấy việc sau mấy trăm năm, bị lỗ. ͏ ͏ ͏
-͏ Đành mấy trăm năm sau sẽ lại đây, không được thì chờ mấy nghìn năm, vẫn không được thì mấy chục triệu năm. ͏ ͏ ͏
-͏ Dù sao thứ này chất liệu tốt, sẽ không mất. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ không nói gì thêm, nhưng Giang Tả phát hiện vị trí bình luận hình như được phóng to ra, còn biến thành hiện tại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đây là video chuyên môn để lại cho vị kia trong cấm địa? ͏ ͏ ͏
Cho cô xem nhắn lại? ͏ ͏ ͏
Nếu hắn nhắn lại thì chẳng phải là bị Tô Kỳ thấy? ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ hố người vậy sao? ͏ ͏ ͏
Trong óc Giang Tả bỗng nảy ra ý tưởng muốn đập nát thứ này. ͏ ͏ ͏
Thánh Địa, cấm địa. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ngồi bên bờ hồ, dùng tay vỗ mặt nước kêu lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Chị Thiên Ngưng mau tới đây, cho chị xem thứ hay lắm nè. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện vốn đang thổi bong bóng, nghe Nguyệt Tịch kêu mình thì lướt tới gần hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Xem cái gì? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện lại gần, Nguyệt Tịch liền đặt tay lên hồ nước, trong hồ hiện ra một hình ảnh, đang chiếu tới khúc Thiên Ngưng tiếc nuối chính mình không nhìn thấy nhắn lại. ͏ ͏ ͏
Xem hình ảnh này, Chí Thiện lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi nhớ rõ cái này, có người nhắn lại? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không biết, tiếp tục xem đi, xem lâu liền biết. ͏ ͏ ͏
Video chiếu từ trên xuống dưới, rốt cuộc bọn họ nhìn thấy bình luận thứ nhất. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện reo lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật sự có, chủ ý thức vô cùng hưng phấn nói. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tại sao cứ phải kèm thêm câu chủ ý thức nói? ͏ ͏ ͏
Nhưng bà mặc kệ, xem nhắn lại. ͏ ͏ ͏
Dòng thứ nhất là: Năm sau, tuy chưa từng thấy bốn tộc thánh thú, nhưng đạo hữu để lại tượng đá Huyền Vũ quả thực xuất thần nhập hóa, cực kỳ giống rùa đen. ͏ ͏ ͏
Xin hỏi đạo hữu, có phải có thù oán gì với Huyền Vũ tộc không? ͏ ͏ ͏
Thiên Thược đạo nhân (tên thật) để lại. ͏ ͏ ͏
Thấy nhắn lại này thì Chí Thiện sắc mặt không tốt lắm, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có phải người này đang mắng tôi không? ͏ ͏ ͏