Chương 1959: Vô Đề
Chỉ cần đủ may mắn, hẳn là có thể giúp tiểu hữu giải quyết nguy nan chỗ này. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ kia không đơn giản chút nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng nơi này hẳn là không đến mức bị nổ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu, chắc không đâu. ͏ ͏ ͏
Dù sao nơi này không có xung đột gì. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Giang Tả mất chút thời gian rốt cuộc đến gần Biên giới, tức là nơi bầu trời nứt ra. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm giác sơ, phát hiện nơi này có hàng rào mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏
Tạm thời chỉ có sát khí tiết ra. ͏ ͏ ͏
Thứ khác ở bên trong không ra được. ͏ ͏ ͏
Nhưng điều này cũng có nghĩa là Giang Tả không nhìn thấy cảnh tượng bên trong. ͏ ͏ ͏
Bởi vì cảm giác cũng bị ngăn cách. ͏ ͏ ͏
Giang Tả xem thời gian thấy còn sớm, hắn cất bước đi hướng khe nứt. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn vào xem. ͏ ͏ ͏
Như vậy càng có thể xác nhận tình huống bên trong. ͏ ͏ ͏
Tuy Giang Tả không để bụng mấy thứ này, nhưng thế giới phải bình thường. ͏ ͏ ͏
Nếu tai họa ngầm này dẫn tới thế giới bị tổn hại nghiêm trọng thì hắn sẽ rất khó xử. ͏ ͏ ͏
Phá hoại thế giới dễ hơn giữ gìn thế giới nhiều, khi đã bị phá hoại mà muốn khôi phục sẽ khó khăn. ͏ ͏ ͏
Việc này ảnh hưởng nặng đến sinh hoạt của gia đình hắn. ͏ ͏ ͏
Có lẽ con sẽ đi học được. ͏ ͏ ͏
Điều này sao có thể chấp nhận? ͏ ͏ ͏
Cho dù là tu luyện thì con của hắn cũng phải đến trường. ͏ ͏ ͏
Tu luyện coi như môn học thêm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mới đi ra từ chỗ Tây Môn phu nhân, đã bị Tĩnh Nguyệt lôi đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, làm gì thế? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chậm một chút, em mang thai. ͏ ͏ ͏
-͏ Yên tâm, chị chú ý em mà, sẽ không để em va chạm. ͏ ͏ ͏
-͏ Hiện tại tiểu Giang còn chưa trở về, chúng ta đi mua đồ cho em bé đi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghệch mặt ra: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, có phải là sớm quá không? ͏ ͏ ͏
-͏ Phải chờ tới sáu tháng cuối năm thì em mới sinh. ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu mang thai tính chín tháng thì cũng phải tới tháng mười một. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không sao, quần áo sẽ không quá thời hạn, hơn nữa không mua kiểu dáng năm nay thì sang năm sẽ đổi kiểu khác. ͏ ͏ ͏
-͏ Lỗ to. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sao cô nghe cảm thấy là lạ. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh, Tô Kỳ đột nhiên ngừng lại. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt giật mình hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Làm sao vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sắc mặt cực kỳ khó xem, cô vội la lên: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ hãy xem vị trí Tả ca còn đó không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nghe xong liền tìm xem, phát hiện vị trí thuộc về Thánh nữ dự khuyết không biết tên đã biến mất. ͏ ͏ ͏
Nhưng nhìn ra được đối phương mở định vị. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói nhanh: ͏ ͏ ͏
-͏ Em đừng lo, chẳng qua chạy ra khỏi bản đồ. ͏ ͏ ͏
-͏ Em nhắn tin hỏi thử, đừng suy nghĩ vớ vẩn. ͏ ͏ ͏
-͏ Tâm trạng của em mà không tốt thì tâm trạng cháu ngoại gái của chị chắc chắn cũng không tốt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ câm nín: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sư tỷ của cô không thèm để ý cô. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ vẫn nghe theo gửi tin nhắn hỏi: Anh đi đâu? Tại sao không có trên bản đồ? ͏ ͏ ͏
Nếu không nhận được tin ngay lập tức thì cô sẽ lo lắng. ͏ ͏ ͏
Nên mới nói, lợi hại như vậy làm gì, phải chạy xa như thế. ͏ ͏ ͏
Cũng may cô nhận được hồi âm ngay: Trong ấn ký không có bản đồ, anh bổ sung cho em. ͏ ͏ ͏
Xem tin tức, Tô Kỳ phát hiện ấn ký đang download. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh download xong, sau đó cô thấy vị trí của Giang Tả, thoáng chốc yên lòng. ͏ ͏ ͏
Xem bản đồ vừa tải xuống, tâm trạng của Tĩnh Nguyệt vô cùng phức tạp, rõ ràng cô mới là Thánh nữ, tại sao nam Thánh nữ dự khuyết có quyền hạn cao hơn cô? ͏ ͏ ͏
Cô canh cánh trong lòng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt nhìn sang khuôn mặt cười toe toét của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
-͏ Có chồng thì giỏi lắm sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không thèm trả lời vấn đề này, bảo: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ độc thân nên không hiểu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
-͏ Chị là quý tộc, em hâm mộ cũng không được. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng rồi, chị lại đây là tiện thể nói cho em biết rằng ngày mai chúng ta sẽ xuất phát đi U Minh hà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Em có thể đi, nhưng không thích hợp dùng pháp. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏
-͏ Kêu tiểu Giang đi cùng, ai dám để em dùng pháp? ͏ ͏ ͏
Nam Thánh nữ dự khuyết mạnh mẽ khiếp sợ Tu Luyện giới, ai dám làm tiểu oán phụ lộn xộn? ͏ ͏ ͏
Đang mang thai, phải che chở cẩn thận. ͏ ͏ ͏
-͏ Ôi, em nhớ tới một sự kiện. ͏ ͏ ͏
Nói tới đây, Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Có khi nào Giang Tả của em không cho em đi không? ͏ ͏ ͏
Cô đang có bầu, không thể đi lung tung. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng em không đi không được, chìa khóa ở chỗ của em. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả vào khe nứt, hắn nhận được tin nhắn của Tô Kỳ, làm hắn sợ hết hồn. ͏ ͏ ͏
Hắn nhanh chóng nghĩ cách bổ sung cho ấn ký. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đang mang thai, không thể làm cô nghĩ nhiều. ͏ ͏ ͏
Cô mà suy nghĩ nhiều là hắn xui xẻo. ͏ ͏ ͏
Không mang thai thì càng không thể nghĩ nhiều, hắn sẽ càng xui xẻo. ͏ ͏ ͏