Chương 1966: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1966: Vô Đề

Sáng sớm, Tô Kỳ liên hệ Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏

Nhận được điện thoại, Tĩnh Nguyệt tỷ giật nảy mình: ͏ ͏ ͏

-͏ Lúc này mới mấy giờ? Hai đứa làm sao vậy? ͏ ͏ ͏

-͏ Cãi nhau hay gì? ͏ ͏ ͏

Qua một lúc Tĩnh Nguyệt mới sực tỉnh ngộ: ͏ ͏ ͏

-͏ A, nhớ rồi, là mang thai. ͏ ͏ ͏

-͏ Chị đang ở chỗ ông chủ bán đậu hũ ăn trứng luộc nước trà, hai đứa muốn tới ăn không? ͏ ͏ ͏

Trứng luộc nước trà của ông chủ bán đậu hũ là dùng Ngộ Đạo trà làm ra, ngày hôm qua Tô Kỳ đã ăn rồi. ͏ ͏ ͏

Đúng là ăn ngon, nhưng cảm giác rất xa xỉ. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả, hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Ngộ Đạo trà chỉ có tác dụng làm trứng luộc nước trà hả? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nắm tay Tô Kỳ, hỏi lại: ͏ ͏ ͏

-͏ Chứ làm gì nữa? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ khó chịu: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Nhưng ngẫm lại, cô cũng không nghĩ ra còn có ích lợi gì. ͏ ͏ ͏

Càng khó chịu. ͏ ͏ ͏

Hai vợ chồng không tu luyện, cũng không cần ngộ đạo, trừ bỏ làm trứng luộc nước trà, còn có ích lợi gì? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ đành phải nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đi nào, đi ăn trứng luộc nước trà. ͏ ͏ ͏

Đến cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ, Tĩnh Nguyệt tỷ đang ăn đậu hủ thúi, trên bàn còn có trứng luộc nước trà, nhưng cô không ăn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư tỷ không dùng trứng luộc nước trà? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ăn trứng luộc nước trà, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đóng gói trở về cho nhóm Thanh Liên ăn, gần đây bọn họ tu luyện thực chăm chỉ. ͏ ͏ ͏

Không có biện pháp, hai vị sư tỷ thật sự quá khoa trương. ͏ ͏ ͏

Mọi người đều là Thánh nữ, nhưng chênh lệch cực kỳ lớn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Tĩnh Nguyệt, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Thật ra sư tỷ ăn không vô chứ gì? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không muốn nói chuyện, nhưng trứng luộc nước trà thật quỷ dị, ăn mấy quả thì hết ăn nổi. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đã ngồi xuống, Giang Tả tự nhiên ngồi cạnh cô. ͏ ͏ ͏

Lộ Chân nhanh nhẹn rót trà cho bọn họ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Dạ dày của sư tỷ to như vậy, tại sao không ăn hết trứng luộc nước trà? ͏ ͏ ͏

-͏ Ăn không ngon hả? ͏ ͏ ͏

Cô phải tìm hiểu rõ ràng, lỡ bị sư tỷ của cô hố thì không tốt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cầm trứng luộc nước trà, lột vỏ, thuận miệng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ngộ Đạo trà có hiệu quả thuốc, chưa hấp thu hết thì không thể ăn nhiều. ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu Nhập đạo thì có thể ăn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Nói hết câu, vừa vặn Giang Tả lột vỏ xong, định cắn một miếng đã bị Tô Kỳ thò người qua cắn trước. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nuốt vào trứng luộc nước trà, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không có cảm giác gì, nhưng em đến đây không phải ăn trứng luộc nước trà, em muốn ăn cháo. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ăn luôn trứng luộc nước trà bị Tô Kỳ cắn dở, hắn không phát biểu ý kiến việc cô đòi ăn cháo. ͏ ͏ ͏

Bởi vì nơi này tám chín phần mười không có. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, khi Lộ Chân báo lên món Tô Kỳ muốn ăn thì nhận được hai từ: ͏ ͏ ͏

-͏ Không có. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chu môi: ͏ ͏ ͏

-͏ Còn tưởng rằng mang thai thì ông chủ bán đậu hũ sẽ đối xử đặc biệt với chúng ta một chút, nào ngờ vẫn như vậy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ăn đậu hủ thúi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Lấy Ngộ Đạo thụ, Bồng Lai tiên của nhà em ra mà đổi. ͏ ͏ ͏

Phải công nhận có thể đổi. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ luyến tiếc. ͏ ͏ ͏

Không biết thì thôi, dùng Ngộ Đạo thụ đổi một bữa cháo, cô điên hay sao? ͏ ͏ ͏

Dù phá của cũng không phải kiểu này. ͏ ͏ ͏

Không thể ăn cháo, Tô Kỳ chỉ có thể ăn đậu hủ não, dù sao khác biệt không lớn. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Tô Kỳ hỏi Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư tỷ, bao giờ chúng ta lên đường? ͏ ͏ ͏

-͏ Vốn dĩ suy xét vấn đề của vợ chồng hai đứa nên dời thời gian qua giữa trưa. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, nếu hai đứa dậy sớm như vậy thì ăn bữa sáng xong liền xuất phát. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vừa ăn vừa từ tốn nói. ͏ ͏ ͏

Hai vợ chồng này bình thường sẽ dây dưa tới giữa trưa, Tĩnh Nguyệt tỷ đã rút kinh nghiệm, nhưng mới dùng chiêu này liền xuất hiện sai lầm. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ khẽ ừ, tất cả đều là lỗi tại con của cô. ͏ ͏ ͏

Theo sau Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Lần này bao nhiêu người đi? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt trả lời: ͏ ͏ ͏

-͏ Em, chị, Thanh Liên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lo ăn, không thèm quan tâm. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ để ý: ͏ ͏ ͏

-͏ Còn Tả ca thì sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏

-͏ Em rể do bọn chị quản sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em quản. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, thích quản thì quản, cãi cái gì. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Tô Kỳ mang thai, rất nhiều lúc đều là bị quản, thí dụ như lần này ra ngoài, Giang Tả không đồng ý thì cô không được đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ỷ vào làm nũng khiến Giang Tả đồng ý. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả không ngốc, hành trình đi U Minh hà không nguy hiểm nên hắn mới đồng ý. ͏ ͏ ͏

Nếu là Thiên Bi Thần Chiến mà Tô Kỳ đòi tham gia thì không thể nào. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ cũng không có cái ý tưởng đó, cô không muốn kéo chân sau Giang Tả, đến lúc đó ra nguy hiểm thì không tốt. ͏ ͏ ͏

Lúc Thiên Bi Thần Chiến chắc chắn cô sẽ ngoan ngoãn ở nhà, chờ Giang Tả trở về. ͏ ͏ ͏

Chắc chắn ngoan ngoãn không chạy loạn. ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, Tĩnh Nguyệt tỷ đứng lên nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chị ăn xong rồi, tiện thể cũng kêu Thanh Liên chuẩn bị sẵn sàng, có thể xuất phát. ͏ ͏ ͏

-͏ Tất cả đáp án đều sẽ hiện ra trước mặt bổn Thánh nữ. ͏ ͏ ͏