Chương 1971: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1971: Vô Đề

Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

"Có phải Mặc Ngôn bắt đầu trốn chạy?" ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏

"Không, cô ấy nói không quay về, vậy là an toàn." ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏

"Tôi kêu sư tỷ của tôi đưa mấy con hung thú qua." ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn tiên tử: ͏ ͏ ͏

"Thánh nữ đại lão đang livestream." ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngẫm lại thấy đúng. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏

"Vậy tôi kêu mấy đầu hung thú qua." ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn Lục Nguyệt Tuyết cùng Xích Huyết Đồng Tử, hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Phá Hiểu đại lão sẽ không thật sự đưa hung thú tới đây chứ? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử đáp: ͏ ͏ ͏

-͏ Không liên quan tới tôi. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết lập tức đứng cạnh Xích Huyết Đồng Tử, tỏ vẻ cô chung đội với hắn. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì thêm, trực tiếp vươn một bàn tay, cửa không gian bị mở ra. ͏ ͏ ͏

-͏ Đi thôi. ͏ ͏ ͏

Giờ phút này, tiếng gầm rống vang lên. ͏ ͏ ͏

Hơi thở vượt qua Cửu giai xuất hiện, rồi tới hơi thở thứ hai, thứ ba, thứ bốn. ͏ ͏ ͏

Bốn con hung thú cùng hành động, toàn bộ là chân thân. ͏ ͏ ͏

Nhóm người Tĩnh Nguyệt bị kinh động. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ xem ngây người: ͏ ͏ ͏

-͏ Đều... đều là chân thân hả? ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu cũng đi? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Yên tâm, sẽ không trực tiếp đánh chết bọn họ. ͏ ͏ ͏

Nói cách khác, có thể gián tiếp đánh chết? ͏ ͏ ͏

Cô đột nhiên hiểu tại sao đám người kia sợ Giang Tả như vậy. ͏ ͏ ͏

Rất kích thích. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn đang cầu nguyện Phá Hiểu đại lão sẽ không so đo với mình, sau đó trên bầu trời dấy lên sóng triều vô tận, sức mạnh đáng sợ giáng xuống. ͏ ͏ ͏

Trong khoảnh khắc này, nhóm Mặc Ngôn quỳ. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử cùng Lục Nguyệt Tuyết ngây ngẩn, việc không liên quan tới họ! ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu đại lão ra tay thật là đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Đáng sợ còn hơn hơi thở của kẻ địch lúc ở Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏

Trong nhóm chat. ͏ ͏ ͏

Trần Ức: ͏ ͏ ͏

"Có lẽ mấy người không biết, có đôi khi chọc Phá Hiểu tốt hơn là chọc vào Cửu Tịch tiên tử." ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏

"Đúng vậy, Mặc Ngôn sắp tiêu đời." ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

"Mặc Ngôn có di sản gì không?" ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏

"Chắc có, cô ấy thật ra rất giàu." ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏

"Lát nữa tôi kêu Long mang chúng tôi qua nhặt xác, chúng tôi lấy hết đồ vật." ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn hội thoại trong nhóm, không biết nên nói cái gì, bọn họ không lo lắng sao? ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại cũng đúng, không có gì phải lo, bọn họ cũng sẽ không động sát tâm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đột nhiên cảm giác những người này quan hệ khá tốt. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả tiếp nhận di động nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Để anh nhắn một câu. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏

"Cho mấy người một cơ hội chạy trốn, trốn không thoát coi như thành đồ ăn." ͏ ͏ ͏

Chớp mắt hơi thở của bốn hung thú biến mất. ͏ ͏ ͏

Nhóm Xích Huyết Đồng Tử lập tức lấy di động ra. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

"Phá Hiểu đại lão, việc này không liên quan chúng tôi, là lỗi của Mặc Ngôn." ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn tiên tử: ͏ ͏ ͏

"Cửu Tịch đại lão tha mạng." ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏

"Tôi thật sự vô tội!" ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏

"Bắt đầu, trốn đi." ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

". . ." ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏

". . ." ͏ ͏ ͏

Chớp mắt, bốn hung thú lao thẳng về phía ba người Xích Huyết Đồng Tử, không phát ra hơi thở, đơn thuần đuổi theo. ͏ ͏ ͏

Bắt đầu trò chơi Temple Run. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tiểu Dã Miêu đứng trên người Đào Ngột, gầm nhẹ. ͏ ͏ ͏

Cô bé bị hạn chế, nếu không thì ba người Xích Huyết Đồng Tử đã chết từ lâu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn bọn họ bị đuổi giết, cô phát hiện Giang Tả cũng thực nghịch ngợm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Chơi vui không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả vuốt đầu Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em vui là được, anh cũng vui theo. ͏ ͏ ͏

Nữ chủ nhân sắp bị đại ma đầu dạy hư, Đoạn Kiều thực lo lắng có khi nào ảnh hưởng chủ nhân nhỏ của mình không. ͏ ͏ ͏

Chủ nhân nhỏ là hy vọng của nó. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt đã không biết nên nói cái gì với hai vợ chồng, quả nhiên thế giới bình thường thích hợp với bọn họ hơn. ͏ ͏ ͏

Nếu đặt hai người trong Tu Luyện giới thì siêu nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đã đúng, hẳn là hạn chế Giang Tả ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tĩnh Nguyệt cũng không nói gì thêm, dù sao lúc này bọn họ sắp tới nơi. ͏ ͏ ͏

Không biết bắt đầu từ khi nào, bọn họ cảm giác bầu trời tối sầm, không chỉ thế, nước cũng đen dần. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cùng Tô Kỳ cũng đứng lên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn nước biển dần nhuộm màu đen, tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Thế là sao? ͏ ͏ ͏

-͏ Là giới hạn không gian, đang đi tới U Minh hà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng sao bọn chị không có cảm giác gì? ͏ ͏ ͏

Các cô xác thật không cảm giác được chút xíu hơi thở không gian nào. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Giống như không gian gấp, kết nối thẳng đến đại dương và vùng biển U Minh hà. ͏ ͏ ͏

Sau đó Đoạn Kiều nhìn Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ngươi muốn học không? Ta dạy cho. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều cảm thấy người này quá nguy hiểm, kết thân với cô có lẽ sẽ an toàn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Đại ma đầu còn muốn chôn cô, đủ để chứng minh hết thảy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ do dự một chút nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ta phải suy xét đã. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Nó cảm giác có chút nghẹn khuất, người khác ước gì được nó dạy, những người này thì khác, còn muốn suy xét, nếu suy nghĩ kỹ thì không còn cơ hội. ͏ ͏ ͏

Ngay lúc này, Tiên Minh thuyền hoàn toàn tiến vào nước biển đen ngòm. ͏ ͏ ͏

Biển rộng lúc nãy đã mất hút. ͏ ͏ ͏

Chỗ này khắp nơi len lỏi tử khí. ͏ ͏ ͏