Chương 1992: Vô Đề
Theo sau Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy việc của An Khê tiền bối, ưm, tiền bối không định tham dự Thiên Bi Thần Chiến, hẳn là sẽ không sao chứ? ͏ ͏ ͏
-͏ Chỉ cần cô ấy ở yên không quấy rối thì không ai đi kiếm chuyện với cô ấy, dù là tộc Thủy Linh cũng không cần để ý. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Việc đánh nhau có thể giải quyết thì đơn giản hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tốt, An Khê tiền bối sẽ không ra ngoài, vậy khi nào Phá Hiểu đạo hữu đến lấy bia đá? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lấy bia đá ra đi, tôi trực tiếp đến. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh ở trong sân không hiểu lắm, nhưng vẫn nhìn An Khê nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối, lấy tấm bia đá ra thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
An Khê gật đầu, không có tấm bia đá trong người là cô an toàn. ͏ ͏ ͏
Có thể yên ổn ở lại đây. ͏ ͏ ͏
An Khê vừa lấy tấm bia đá ra, cửa không gian liền mở ra bên trên tấm bia, một bàn tay vươn ra, tấm bia đá bị bàn tay kia cách không khí lấy đi. ͏ ͏ ͏
An Khê có chút sững sờ. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng này thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng thao tác rất khó. ͏ ͏ ͏
Không phải ai hiểu cửa không gian là có thể làm được điểm này. ͏ ͏ ͏
Nhưng nhân tộc có vô số cường giả, làm được điều này rất bình thường. ͏ ͏ ͏
Càng miễn bàn tới Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Sau khi giao ra tấm bia đá, An Khê liền nhẹ nhàng thở ra, Cố Kiếm Sinh cũng bị cắt đứt điện thoại. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói với An Khê: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối không cần lo lắng, Phá Hiểu nói, chỉ cần tiền bối ở đây thì sẽ không ai tới kiếm chuyện với tiền bối. ͏ ͏ ͏
An Khê rất vui vẻ, nhưng khí chất không cho phép cô biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể nói với Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏
-͏ Đói bụng. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đột nhiên phát hiện cung phụng vị tiền bối này cũng rất phiền phức. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Giang Tả được đến tấm bia đá liền trực tiếp đưa vào thành trì, hắn không lo lắng tấm bia đá sẽ biến mất tăm, hoặc nên nói là hắn đang đợi nó biến mất. ͏ ͏ ͏
Vì khi tấm bia đá biến mất chắc chắn hắn sẽ biết, nhưng khiến hắn khó hiểu là tấm bia đá không có chút nào phản ứng liền vào được. ͏ ͏ ͏
Cái này làm cho Giang Tả hoài nghi phải chăng mình lấy được không phải Chiến Linh bia. ͏ ͏ ͏
Nhìn tên, đây là Linh Thần bia. ͏ ͏ ͏
Không hiểu, là Tiên Linh phủ chủ mặt mũi không đủ lớn? ͏ ͏ ͏
Hay là vì mặt mũi của hắn không đủ lớn, tấm bia đá khinh thường thoát đi? ͏ ͏ ͏
Không suy nghĩ nhiều, Giang Tả trực tiếp dùng hơi thở của Linh Thần bia tìm kiếm hơi thở thế giới của nó. ͏ ͏ ͏
Tùy ý quét qua, Giang Tả đã tìm được, tiếp theo tấm bia đá xuất hiện phản ứng, nó trực tiếp bay đi cánh cửa kia. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có ngăn cản, tùy ý tấm bia đá bay đi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng tấm bia đá dừng lại trước một cánh cửa, không có phản ứng nào khác. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn tấm bia đá, không nói gì. ͏ ͏ ͏
Xem ra đã biết gần đầy đủ. ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy là nhân tộc tham dự Thiên Bi Thần Chiến thật sự chỉ là ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì nhân tộc không cần thiết tham dự Thần Chiến, tất cả thứ này đều căn cứ vào nhân tộc mà bắt đầu. ͏ ͏ ͏
Nhưng có lẽ có người thúc đẩy ngoài ý muốn này. ͏ ͏ ͏
Thí dụ như, Thâm Uyên. ͏ ͏ ͏
Thâm Uyên ít rêu rao, đột nhiên chạy tới làm tiên phòng công phòng nhân tộc, nhìn sao cũng không bình thường. ͏ ͏ ͏
Bọn họ hẳn là cũng phá giải một ít thứ, người xuyên việt kia hẳn là để lại thứ gì bị bọn họ lợi dụng. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng cũng bởi vì Thâm Uyên tiến công mà chết. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu Tần Thiên Ngưng không đại nghĩa như thế thì cô chắc chắn sẽ không chết. ͏ ͏ ͏
Nhưng niềm kiêu ngạo của cô, kiêu ngạo của anh trai cô đều không cho phép làm như vậy. ͏ ͏ ͏
Sau đó bi kịch chư thiên ra đời. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn và Kiếm Thập Tam sẽ vì vậy mà treo lên đánh chư thiên, chậc chậc, ͏ ͏ ͏
Thâm Uyên cõng nồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả định rời đi. ͏ ͏ ͏
Chỗ này không còn thứ gì khác, đi nơi khác xem thử. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung hôm nay mang theo Lục Vĩ đi dạo bên ngoài. ͏ ͏ ͏
-͏ Cửu Cửu, ngươi nói đồng tộc của ngươi ở bên này? ͏ ͏ ͏
Đây là cái tên Tây Môn Linh Lung đặt cho Lục Vĩ, công nhận, Lục Vĩ cảm thấy tên nghe hay hơn Tiểu Lục nhiều. ͏ ͏ ͏
Lục Vĩ gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, tuy rằng thực bình thường, nhưng đúng là nơi này. ͏ ͏ ͏
-͏ Hơn nữa nơi này có rất nhiều cùng tộc. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Lần trước nhóm Thánh nữ hình như đi qua Linh Hồ bí cảnh, nói nơi đó thuộc về Thánh Địa, có thể là vì nguyên nhân này. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng tại sao Cửu Cửu muốn tìm Linh Hồ bình thường kia? ͏ ͏ ͏
Lục Vĩ đáp: ͏ ͏ ͏
-͏ Vị kia có lẽ giống như chúng ta. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung sửng sốt, ngay sau đó hưng phấn hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Là tọa độ? Vậy chẳng phải là chúng ta lập công? ͏ ͏ ͏
Lục Vĩ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Hẳn là sẽ không, nơi này có tọa độ thì sẽ bị phát hiện từ lâu, có lẽ tình cảnh của vị kia giống chúng ta. ͏ ͏ ͏
-͏ Người bên Thánh Địa? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Linh Lung tức giận nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Quá đáng thật, là người mình thì nên nuôi một mình, chúng ta tùy tiện ném, như nuôi linh thú. ͏ ͏ ͏
-͏ Linh thú chúng ta còn chuẩn bị đồ ăn, Thánh Địa còn bắt chúng ta tay làm hàm nhai, ma tu kia phải chạy đi làm công. ͏ ͏ ͏
-͏ Thảm quá. ͏ ͏ ͏
-͏ May mắn mẹ làm khách chỗ này. ͏ ͏ ͏