Chương 1997: Vô Đề
Có thể giải quyết, Kiếm Thập Tam đều sẽ chính mình giải quyết, khi nào gặp chuyện lớn mới cần thương lượng. ͏ ͏ ͏
Cơ bản là vấn đề mà một người không thể hữu hiệu xử lý. ͏ ͏ ͏
Thí dụ như Thâm Uyên và tọa độ cùng nhau ra vấn đề, tuy rằng đều có thể giải quyết, nhưng không được hữu hiệu nhất. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rầy Giang Tả: ͏ ͏ ͏
-͏ Kêu tiền bối, suốt ngày kêu Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bất đắc dĩ, chỉ có thể gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Đã biết. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ U Ti nhúc nhích rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này U Ti cất bước đi hướng bọn họ. ͏ ͏ ͏
Khi U Ti bước ra bước đầu tiên thì toàn thân biến đổi. ͏ ͏ ͏
Máu trên người biến mất, khí chất cũng thay đổi, khí Tiên Linh bắt đầu khuếch tán, không còn âm u. ͏ ͏ ͏
Nhưng trời sao muôn vật trong mắt U Ti chưa tán đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Sau khi thăng cấp Chí cao, rất nhiều sự đều đã bố trí xong, tôi thấy được bên rìa thế giới, nhìn thấy căn nguyên của thế giới, nếu cho tôi thời gian thì tôi có thể tìm ra chân tướng thế giới. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ lúc này ngừng lại, ông thở dài nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng, tôi không có thời gian. ͏ ͏ ͏
-͏ Chỉ có thể dựa theo những gì đã biết bắt đầu kế hoạch của tôi. ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi, sẽ thành công. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, Tiên Linh phủ chủ biến mất. ͏ ͏ ͏
Nhưng video chưa kết thúc, bởi vì bọn họ đi tới hoàn cảnh mới, nơi này là đoạn video tiếp theo. ͏ ͏ ͏
Lúc này bọn họ xuất hiện trên mặt biển, U Ti đứng đây. ͏ ͏ ͏
U Ti nhìn phương xa trầm mặc không nói, hình như đang đợi thứ gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Nơi này là chỗ nào? ͏ ͏ ͏
Giang Tả theo bản năng đáp lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Trên biển. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trừng Giang Tả một cái: ͏ ͏ ͏
-͏ Không hỏi anh. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn về phía Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt khó xử nhìn Tô Kỳ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Hẳn là trên bầu trời? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sư tỷ của cô chắc chắn là cố ý. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiên Linh phủ chủ ở chỗ này làm gì? Hình như thật lâu đều không có phát sinh chuyện gì, hơn nữa lần này ông ta đưa lưng về phía chúng ta. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không biết, Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chắc đang đợi cái gì. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhìn phía cuối bầu trời đi. ͏ ͏ ͏
Nhóm Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn cuối chân trời. ͏ ͏ ͏
Cuối chân trời dường như có một mảnh ráng đỏ, nhưng nhìn kỹ thì không phải mây mà là sức mạnh chân chính luân phiên. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bên kia phát sinh chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Là sức mạnh thế giới, có người dùng sức mạnh thế giới ý đồ công kích mảnh đất nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ khó hiểu nhìn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ở một bên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Là trận chiến cuối cùng, Tiên Linh phủ chủ đang chờ đợi kết quả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút kinh ngạc, trận chiến cuối cùng? ͏ ͏ ͏
U Ti chỉ nhìn như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Là vì ông không thể rời đi mảnh đất nhân tộc? ͏ ͏ ͏
Ông đã là Chí cao, lẽ nào không thể trợ giúp Tần Vũ Vương sao? ͏ ͏ ͏
Nếu ông chịu đi ra ngoài trợ giúp, có khi nào Tần Vũ Vương sẽ không phải chết? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hình như nhìn ra Tô Kỳ nghi hoặc, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ông ta không thể đi ra ngoài, đại cục thiên địa không ổn định, mọi thứ trong cấm địa còn phải dựa vào ông ta, ai đều có thể rời đi, chỉ riêng ông ta là không thể. ͏ ͏ ͏
-͏ Nếu khi rời đi, tuy rằng tỷ lệ không cao, nhưng vẫn có khả năng tan vỡ. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên không hiểu nhiều, nhưng cô biết cảm giác muốn cứu mà không cứu được. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là người ở phía sau cần cô cứu, người trước mặt cũng cần cô ôm. ͏ ͏ ͏
Thật sự rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Cốp! ͏ ͏ ͏
Đang lúc Thanh Liên suy nghĩ lung tung thì Tĩnh Nguyệt giơ bàn tay đập vào đầu cô. ͏ ͏ ͏
-͏ Việc nằm ngoài tầm tay thì đừng mơ tưởng làm, việc không làm được thì mãi mãi không làm được, em cứ cố gắng hết sức, không cần thiết đắm chìm trong đó. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói với Thanh Liên. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Nghĩa là gặp chuyện, nếu không thể làm được thì em đều không làm? ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy thì rất thống khổ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không phải, có một số người đáng để em trả giá hết thảy, khi đó em muốn làm cái gì, không ai sẽ ngăn cản. ͏ ͏ ͏
-͏ Bởi vì ngăn cản là vô dụng. ͏ ͏ ͏
-͏ Thí dụ như sư tỷ của em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ câm nín, mắc mớ gì lấy cô làm ví dụ? ͏ ͏ ͏
Cô làm sao vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ liếc qua Giang Tả, cô đơn giản là thích người này mà thôi. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên không hiểu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lại mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Em phải nhớ kỹ, trong lòng của em có thể cất chứa cả thế giới, nhưng vĩnh viễn không thể chứa hết mọi người trên đời. ͏ ͏ ͏
-͏ Chỉ có thể giữ lại số ít vài người. ͏ ͏ ͏
-͏ Trong mắt mỗi người thì giữa người với người là không thể nào bình đẳng. ͏ ͏ ͏
-͏ Điều này tương đương với người xa lạ và người em quen thân cùng rớt xuống sông, ngươi sẽ cứu ai? ͏ ͏ ͏
Ngẫm nghĩ, Tĩnh Nguyệt lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thí dụ như sư tỷ của em và Giang đại ca của em rớt xuống nước, em sẽ cứu ai trước? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏