Chương 2004: Vô Đề
Tây Môn phu nhân hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Rất nguy hiểm sao? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Về mặt lý luận là vậy. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng sau lưng chúng tôi có đại lão, cho nên có thể không cần quá sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch thực tin tưởng sư huynh của mình, đương nhiên, con rể nhà mình có chút nghịch thiên. ͏ ͏ ͏
Tóm lại còn chưa tới lúc đáng lo nhất. ͏ ͏ ͏
Những người khác tự nhiên cũng hiểu điều đó, nhưng vẫn băn khoăn nhiều. ͏ ͏ ͏
Đang lúc bọn họ băn khoăn thì trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy nước. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Là đường hầm không gian!` ͏ ͏ ͏
Khoảnh khắc đường hầm xuất hiện, phía đối diện phát ra tiếng cười cuồng: ͏ ͏ ͏
-͏ Ha ha ha, thông, rốt cuộc thông! ͏ ͏ ͏
-͏ Hơn nữa cực kỳ ổn định. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiến lên, thừa dịp thời gian còn sớm, đến sớm giết người kia! ͏ ͏ ͏
-͏ Mạnh mẽ cũng có giới hạn, Thất giai tuyệt đối không cách nào vượt qua giới hạn đã định. ͏ ͏ ͏
-͏ Đến lúc đó thắng lợi thuộc về chúng ta! ͏ ͏ ͏
-͏ Tần Vũ Vương mạnh đến đâu thì sao chứ? ͏ ͏ ͏
-͏ Hắn có thể xuất hiện lại sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Bị áp chế nhiều năm như vậy, đã tới lúc xoay người. ͏ ͏ ͏
-͏ Giết! ͏ ͏ ͏
-͏ Thắng lợi tất nhiên thuộc về chúng ta! ͏ ͏ ͏
-͏ Nhân tộc định sẵn diệt vong! ͏ ͏ ͏
Mọi người kinh hãi, bởi vì bọn họ cảm nhận được vài luồng sức mạnh. ͏ ͏ ͏
Không ai ở đây có thể ngăn lại. ͏ ͏ ͏
Dù Thiên Dương Đạo Nhân cũng không được, ông chung quy không đủ mạnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng Thiên Dương Đạo Nhân không lùi nửa bước. ͏ ͏ ͏
Ông không thể lùi. ͏ ͏ ͏
Càng sẽ không trốn. ͏ ͏ ͏
Ông phải đối mặt, cho dù lấy trứng chọi đá. ͏ ͏ ͏
Bởi vì không có ai đứng trước mặt ông. ͏ ͏ ͏
Đang lúc Thiên Dương Đạo Nhân định xông lên đón đánh những người kia thì đằng trước vòng xoáy nước đột nhiên xuất hiện một người, trong tay nắm một thanh kiếm. ͏ ͏ ͏
Khi người kia xuất hiện, lập tức vung kiếm. ͏ ͏ ͏
Khoảnh khắc vung kiếm, thiên địa biến sắc, vạn vật đông lại. ͏ ͏ ͏
Trong thiên địa dường như chỉ còn lại đường kiếm này. ͏ ͏ ͏
Đường kiếm có dấu hiệu cắt đứt trời và đất. ͏ ͏ ͏
Như một kiếm muôn đời. ͏ ͏ ͏
Sau đó kiếm chém về phía đường hầm. ͏ ͏ ͏
-͏ Còn chưa đến lúc, xéo về đi! ͏ ͏ ͏
Giây tiếp theo, đường kiếm kia trở thành vĩnh hằng. ͏ ͏ ͏
Ngoại truyện 3: ͏ ͏ ͏
Lập thu. ͏ ͏ ͏
Lá cây trên núi đã vàng, ngẫu nhiên rơi rụng một ít lá cây, gió thu lạnh run mang theo một chút lạnh lẽo. ͏ ͏ ͏
Lúc này trên núi vang vọng từng đợt tiếng khóc. ͏ ͏ ͏
Là tiếng khóc của con nít. ͏ ͏ ͏
-͏ Hu hu, tôi đói bụng quá, tôi muốn ăn cơm. ͏ ͏ ͏
-͏ Khi nào thì nhà chúng ta nấu cơm? ͏ ͏ ͏
-͏ Hu hu hu, đói quá đi, muốn mấy người trở về nấu cơm ăn. ͏ ͏ ͏
-͏ Mấy người trở về được không? ͏ ͏ ͏
Một chỗ nào đó trong núi, một đứa bé mặc đồ rách rưới dựa vào ngôi mộ, khóc thút thít. ͏ ͏ ͏
Nó đã đói bụng. ͏ ͏ ͏
Chỗ này trừ nó ra không có ai khác. ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi không có gì ăn, hu hu hu, tôi muốn ăn. ͏ ͏ ͏
Nó ở chỗ này khóc thật lâu, nhưng không đáp lại nó. ͏ ͏ ͏
Theo tiếng khóc của nó, trong cơ thể nó dường như có một hạt giống chui lên từ đất. ͏ ͏ ͏
Đất bằng phẳng lúc này bắt đầu nứt ra. ͏ ͏ ͏
Sau khi đất vỡ, nguyên ngọn núi nổi lên làn gió kỳ dị, nhưng không ai thấy. ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi đói quá. ͏ ͏ ͏
Hạt giống trong thân thể đứa bé nâng lên cục đất, sắp nhô ra. ͏ ͏ ͏
Trên người nó toát ra hơi thở vô hình. ͏ ͏ ͏
Hơi thở kia bắn lên cao. ͏ ͏ ͏
Trên trời cao vô tận, khí vô chủ, Hỗn Nguyên Tử Khí nổi lơ lửng bị luồng hơi thở này trói buộc rồi kéo xuống. ͏ ͏ ͏
Mặc cho tử khí phản kháng vẫn không thể thoát khỏi hơi thở này. ͏ ͏ ͏
Tử khí bị kéo xuống đúng ngay vị trí đứa bé. ͏ ͏ ͏
Trên núi lại nổi gió. ͏ ͏ ͏
Trên bầu trời dường như xuất hiện một lớp mây đen dày đặc không tán đi. ͏ ͏ ͏
Trong mây đen có vô số đốm sáng bay xuống, đi đầu là một quả cầu ánh sáng siêu to. ͏ ͏ ͏
Những đốm sáng cùng tuôn hướng đứa bé. ͏ ͏ ͏
Đứa bé vốn hơi mơ hồ khi thấy quả cầu ánh sáng rơi xuống thì lẩm bẩm: ͏ ͏ ͏
-͏ Ăn? ͏ ͏ ͏
Lúc này quả cầu ánh sáng tựa như một trái cây dừng lại trước mặt đứa bé. ͏ ͏ ͏
Có lẽ vì quá đói khiến đứa bé thấy ảo giác, nó cầm lên quả cầu ánh sáng, cắn xé. ͏ ͏ ͏
Nó ăn vội vàng, nhai ngồm ngoàm, nó rất đói bụng. ͏ ͏ ͏
Khi nó ăn, vô số quả cầu ánh sáng dung hợp vào quả cầu ánh sáng trong tay đứa bé. ͏ ͏ ͏
Đứa bé ăn rất nhanh, mau hơn trong dự đoán của nó. ͏ ͏ ͏
Ăn quả cầu ánh sáng xong, hạt giống vốn sắp chui lên khỏi mặt đất dường như được tẩm bổ, lại rụt xuống. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng bình ổn lại. ͏ ͏ ͏
Đứa bé theo bản năng thiếp ngủ. ͏ ͏ ͏
Tử khí trên cao vốn bị kéo xuống núi ngay lúc này mất đi trói buộc. ͏ ͏ ͏
Trói buộc biến mất, tử khí bỏ chạy khỏi đây, lên lại trời cao tít. ͏ ͏ ͏
Nó lại khôi phục trạng thái trôi nổi vô chủ. ͏ ͏ ͏
Không ai nhìn thấy cảnh này, không ai biết điều này đại biểu cho cái gì. ͏ ͏ ͏
Không biết qua bao lâu, khi đứa bé tỉnh lại từ giấc ngủ thì sắc trời đã dần tối, dường như thế giới tùy thời mất đi ánh sáng. ͏ ͏ ͏
Mặt trời đã bắt đầu xuống núi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng đứa bé đành đứng dậy xuống núi, nó vuốt bụng, vẫn cảm giác rất đói bụng, đói sắp đi không nổi. ͏ ͏ ͏