Chương 2007: Vô Đề
Trong mắt hắn có một chút sắc màu. ͏ ͏ ͏
Hơi thở kia tách ra một phần, muốn bao phủ thiếu nữ kia. ͏ ͏ ͏
Nhưng khoảnh khắc hơi thở đụng vào thiếu nữ thì thiên địa xuất hiện kinh biến. ͏ ͏ ͏
Từ người thiếu nữ phát ra sức mạnh khác đè ép hơi thở của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Khoảnh khắc bị áp chế, hạt giống trong cơ thể Giang Tả chui ra khỏi lòng đất. ͏ ͏ ͏
Một cây non khỏe mạnh lớn lên với tốc độ vượt sức tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, hơi thở kia vô cùng mênh mông. ͏ ͏ ͏
Nó xốc lên hơi thở trên người thiếu nữ, đè ép qua. ͏ ͏ ͏
Nhưng hơi thở của thiếu nữ cũng bùng nổ, thiên địa tăng sức mạnh cho cô bé. ͏ ͏ ͏
Trong khoảnh khắc này diễn ra va chạm mạnh trong thiên địa. ͏ ͏ ͏
Dường như có sóng triều vô tận quay cuồng. ͏ ͏ ͏
Hơi thở thuộc về Giang Tả tụ tập lại, cuối cùng cứng rắn át qua hơi thở của thiếu nữ. ͏ ͏ ͏
Thiên địa tức giận, giờ phút này, Giang Tả đã bị thiên địa kéo vào sổ đen. ͏ ͏ ͏
Thiếu nữ vụt ngoái đầu lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn cô, cảm giác đây là cô gái đẹp nhất mà hắn gặp trong đời. ͏ ͏ ͏
Cứ việc trong mắt đối phương lộ tia ghét bỏ, nhưng Giang Tả không nhìn thấy điều đó. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn chung lớp với cô gái này, muốn làm bạn ngồi cùng bàn với cô. ͏ ͏ ͏
Hắn bắt đầu muốn đọc sách. ͏ ͏ ͏
Tất cả hơi thở đều tập trung vào người thiếu nữ, tử khí kia mất đi trói buộc, lại bay trở về trời cao vô tận. ͏ ͏ ͏
Tất cả lại bình ổn xuống. ͏ ͏ ͏
Xung quanh Giang Tả dần có khác phái đi qua. ͏ ͏ ͏
Kiếm kia chém ra, thiên địa yên tĩnh, toàn bộ Thánh Địa không có một chút âm thanh. ͏ ͏ ͏
Tiếng gió yên lặng, tiếng người ngừng bặt, thú không dám kêu. ͏ ͏ ͏
Mọi người thậm chí không dám ngẩng đầu. ͏ ͏ ͏
Đường kiếm kia vượt qua nhận tri của bọn họ, làm cho bọn họ tim đập nhanh run sợ. ͏ ͏ ͏
Đó tựa như một kiếm đến từ viễn cổ, vượt qua phạm vi thừa nhận của họ. ͏ ͏ ͏
Kiếm kia chém chết tất cả sức mạnh từ đường hầm, không ai có thể tồn tại dưới đường kiếm này. ͏ ͏ ͏
Bao gồm đường hầm kia. ͏ ͏ ͏
Mãi đến phút cuối, mãi khi đường hầm sắp hoàn toàn vỡ nát, bên trong truyền ra tiếng hét vô cùng thê thảm. ͏ ͏ ͏
-͏ A a a! ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa phát ra thì âm thanh ngừng bặt. ͏ ͏ ͏
Bởi vì đường hầm vỡ nát. ͏ ͏ ͏
Chỉ còn lại hoảng sợ bao phủ Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch chớp chớp mắt, bà phát hiện mọi người đang sợ hãi, hoặc nên nói là tất cả mọi người ngừng tự hỏi. ͏ ͏ ͏
Đường kiếm vừa rồi kinh sợ tất cả. ͏ ͏ ͏
Chỉ mình bà là bình tĩnh như không. ͏ ͏ ͏
Bà đang nghĩ mình có nên giả vờ một chút không? ͏ ͏ ͏
Từ khi nào sư huynh của bà mạnh như thế? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, có thể chém ra đường kiếm này chỉ có Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng ông vận dụng sức mạnh thuộc về mình, nhưng kiếm của ông mãi mãi là của ông. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam chém ra đường kiếm kia không phải kiếm bình thường. ͏ ͏ ͏
Sau khi chém nhát kiếm kia, trừ Thánh Địa ra, vẫn có người đã nhận ra sức mạnh này. ͏ ͏ ͏
Trên Tiên Sơn, Trí Tuệ lão nhân trực tiếp đứng lên, kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật sự, khiến người có chút ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh không rõ nguyên do, cô không cảm giác được gì: ͏ ͏ ͏
-͏ Chuyện gì xảy ra? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng không có gì, chẳng qua thấy tội nghiệp chư thiên. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh càng không hiểu, Trí Tuệ lão nhân nói chuyện quá thâm ảo. ͏ ͏ ͏
Theo sau Trí Tuệ lão nhân nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đám người trong chư thiên có lẽ muốn sớm đi vào mảnh đất nhân tộc, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng không ít. ͏ ͏ ͏
Những lời này thì Hoa Hinh nghe hiểu, lập tức khẩn trương hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy chúng ta sắp chuẩn bị ra tay? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không cần, có mấy người hay không đều không có gì khác nhau. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh khó hiểu hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tại sao? Chúng ta nên hỗ trợ chứ? ͏ ͏ ͏
-͏ Sức mạnh dù nhỏ vẫn là sức mạnh, nhân tộc dù mạnh đến đâu cũng không thể một, hai người có thể chống lại. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối từng nói thời kỳ viễn cổ kéo nhiều người đi mà. ͏ ͏ ͏
-͏ Đến lúc đó chắc chắn chúng ta cũng cần rất nhiều người chứ? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Con không hiểu. ͏ ͏ ͏
Tiền bối, con không hiểu thì tiền bối hãy nói cho con nghe. ͏ ͏ ͏
Tiền bối nói rồi không chừng con sẽ hiểu. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh muốn nói như thế, nhưng không dám. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô vẫn muốn nghe xem tiền bối nói như thế nào. ͏ ͏ ͏
Tiếc rằng Trí Tuệ lão nhân không chịu nói. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Trên đường nhỏ nơi nào đó, Sơ Thanh quỳ rạp trên mặt đất run rẩy. ͏ ͏ ͏
Nhóm người Tiêu Tiểu Mặc ở bên cạnh sợ hết hồn. ͏ ͏ ͏
-͏ Sơ Thanh, có sao không vậy? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc lập tức hỏi. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh run rẩy nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đây... đây là hơi thở gì? Đáng... đáng sợ quá. ͏ ͏ ͏
Nhóm Tiêu Tiểu Mặc không hiểu, hơi thở gì? ͏ ͏ ͏
Bọn họ không cảm giác được gì. ͏ ͏ ͏
-͏ Hơi thở Chí cao. ͏ ͏ ͏
Long mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Người bình thường căn bản không phát hiện được hơi thở này, càng không cách nào thừa nhận nó. ͏ ͏ ͏
Trần Ức khiếp sợ hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Chí cao? Tiền bối từng nói thời đại này không có Chí cao mà? ͏ ͏ ͏
Long nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, không có Chí cao, nhưng hơi thở này xác thật là Chí cao, hơn nữa cực kỳ mạnh. ͏ ͏ ͏
-͏ Đây là hơi thở Chí cao hoàn chỉnh duy nhất mà ta cảm giác được từ sau Tiên Linh phủ chủ. ͏ ͏ ͏
-͏ Xem ra nhân tộc ẩn tàng nhiều thứ. ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng không biết đây là ai để lại. ͏ ͏ ͏
-͏ Là Đạo Thiên Nhất hay Tiên Linh phủ chủ? ͏ ͏ ͏