Chương 2016: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 2016: Vô Đề

Tĩnh Nguyệt nhận ra hơi thở đó, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Là hơi thở của Thâm Uyên? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em cũng nhận ra, nhưng tại sao Thâm Uyên ở chỗ này? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên không cảm giác việc Thâm Uyên, nhưng cô biết Thâm Uyên đại biểu cái gì. ͏ ͏ ͏

-͏ Không lẽ chỗ này bị mở cửa? ͏ ͏ ͏

Nếu đúng vậy thì hậu quả rất nghiêm trọng. ͏ ͏ ͏

Thâm Uyên là nơi cực kỳ không đơn giản. ͏ ͏ ͏

Khi xưa Tần Thiên Ngưng chết vào tay Thâm Uyên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, hắn tự nhiên biết cái gì sắp đi ra. ͏ ͏ ͏

Lúc này dưới nước đột nhiên truyền ra âm thanh: ͏ ͏ ͏

-͏ Cảm ơn đạo hữu hỗ trợ, nếu không có đạo hữu giúp đỡ thì chúng tôi sẽ mất chút thời gian mới ra được. ͏ ͏ ͏

Là một giọng nam. ͏ ͏ ͏

Lúc này Đoạn Kiều lôi người ra. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, là người. ͏ ͏ ͏

Đối phương theo sợi dây Đoạn Kiều leo lên. ͏ ͏ ͏

Bọn họ ra không được, vừa vặn đụng tới Đoạn Kiều thả câu, liền lợi dụng Đoạn Kiều để đi ra. ͏ ͏ ͏

Có thể nói bọn họ siêu may mắn, đến mảnh đất nhân tộc sớm hơn. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả rất để bụng việc bọn họ đến bên rìa nhân tộc sớm. ͏ ͏ ͏

Điều này chứng minh đảo Ly Uyên đã xảy ra chuyện rồi. ͏ ͏ ͏

Hy vọng Kiếm Thập Tam đã đi qua. ͏ ͏ ͏

Còn bên hắn thì hắn có thể hỏi thử. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ nhận được một tin tức. ͏ ͏ ͏

Cô lập tức nói cho Giang Tả: ͏ ͏ ͏

-͏ Đảo Ly Uyên đã xảy ra chuyện, sư bá đã đi qua, nhắc anh chú ý một chút. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu, nếu Kiếm Thập Tam đã đi thì vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏

Khiến hắn chú ý tự nhiên là việc mảnh đất nhân tộc ͏ ͏ ͏

Nơi đó cũng có thể xảy ra vấn đề. ͏ ͏ ͏

Vấn đề thật sự xảy ra, thí dụ như việc hắn đang gặp phải. ͏ ͏ ͏

Đại khái Kiếm Thập Tam không ngờ hắn cũng gặp người Thâm Uyên. ͏ ͏ ͏

Thoạt nhìn không ít. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, hiện tại hơi thở Thâm Uyên chiếm cứ bốn phía, có không ít người đi ra từ bên Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên có giới hạn, đường hầm Đoạn Kiều không thường mở. ͏ ͏ ͏

Tiên Minh thuyền đã ngừng chạy. ͏ ͏ ͏

Xung quanh nó bắt đầu hiện ra trận pháp, thậm chí liên hệ chỗ khác. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tiên Minh thuyền, hắn tự nhiên có thể nhìn ra. ͏ ͏ ͏

Thâm Uyên xuất hiện kích thích thứ Tiên Linh phủ chủ để lại. ͏ ͏ ͏

Hiện tại Thánh Địa hẳn là toàn diện giới nghiêm, đây là cơ chế bị động mà Tiên Linh phủ chủ để lại, Thâm Uyên là nơi khiến ông căm thù. ͏ ͏ ͏

Nhưng cũng là nơi khiến ông đề phòng. ͏ ͏ ͏

Trận pháp của Tiên Minh thuyền vừa hiện ra đã bị Giang Tả dập tắt. ͏ ͏ ͏

Thâm Uyên tầm thường không đáng để hắn giới nghiêm ngay mặt. ͏ ͏ ͏

Thâm Uyên không có tư cách đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn người Thâm Uyên bao vây bọn họ. ͏ ͏ ͏

Người vong tộc thực lo lắng, nhưng cũng không có chút nào lùi bước. ͏ ͏ ͏

Nếu lựa chọn đi ra thì phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn người vong tộc, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người vào khoang thuyền đi. ͏ ͏ ͏

Người đàn ông trung niên lập tức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Để bọn trẻ đi vào là được. ͏ ͏ ͏

Những người khác tự nhiên cũng phụ họa: ͏ ͏ ͏

-͏ Thực lực của chúng tôi dù yếu nhưng trong bọn họ cũng không có người mạnh. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không phải tôi không muốn các vị ở lại, mà là lo lắng có người ghét bỏ các vị kéo chân sau. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói rồi cố lý liếc hướng Giang Tả ngay trước mặt bọn họ. ͏ ͏ ͏

Điều này khiến đám người vong tộc cùng nhìn về phía Giang Tả, tuy rằng Giang Tả không quay đầu lại, nhưng bọn họ chùn chân. ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại thì đúng là bọn họ vướng víu. ͏ ͏ ͏

Sau đó vong tộc vái nhóm Tĩnh Nguyệt rồi vào khoang thuyền. ͏ ͏ ͏

Người Thâm Uyên tự nhiên không ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Bọn họ dào dạt hứng thú nhìn nhóm người Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Mạnh nhất chỉ có Thất giai, yếu thì ngũ, Lục giai. ͏ ͏ ͏

Những người còn lại thì không cần quan tâm. ͏ ͏ ͏

Nói đơn giản một chữ, yếu xìu. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhân tộc thật là không tiến bộ, vẫn yếu như vậy. ͏ ͏ ͏

Trong đám người Thâm Uyên, một người hơi cao to mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, hắn nhìn đám người Thâm Uyên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tự nhiên cũng không nói gì, bởi vì đối phương dùng ngôn ngữ viễn cổ. ͏ ͏ ͏

Thật là khó chịu. ͏ ͏ ͏

Cô cảm thấy chính mình nên học bù, vừa lúc mang thai không có việc làm, coi như học tập. ͏ ͏ ͏

Ừm, tiến tu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Người Thâm Uyên cũng không có gì tiến bộ, ra đường hầm không gian mà còn cần kẻ yếu như chúng tôi hỗ trợ. ͏ ͏ ͏

Có chỗ dựa có khác. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, khi nói chuyện Tĩnh Nguyệt đứng gần Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Chị là người độc thân, chị có thể bị ném đi. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng độc thân, nhưng chỉ cần chị ôm chân tiểu oán phụ thì không sợ gì cả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vẻ mặt bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả có thể thật sự sẽ trơ mắt nhìn Tĩnh Nguyệt tỷ bị đánh. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, sẽ không để nghiêm trọng chết người. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có chút bất đắc dĩ, Tĩnh Nguyệt tỷ sợ làm gì? ͏ ͏ ͏

Cô có bốn hung thú. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn lười nhắc nhở. ͏ ͏ ͏

Nghe được Tĩnh Nguyệt tỷ nói, người Thâm Uyên cao to có chút tức giận, sau đó cười khẩy nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhân tộc cũng chỉ biết múa mép khua môi? ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng vẫn phải cảm tạ mấy người. ͏ ͏ ͏

-͏ Là mấy người khiến nhân tộc sớm hơn cảm thụ tuyệt vọng trong Thâm Uyên. ͏ ͏ ͏

Xung quanh đã bị hơi thở Thâm Uyên chiếm cứ, nơi này hình thành một lĩnh vực đen ngòm tên là lĩnh vực Thâm Uyên. ͏ ͏ ͏