Chương 2032: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 2032: Vô Đề

Hắn xuất hiện ở trước mặt Tô Kỳ khi hắn thấy Tĩnh Nguyệt tỷ thì cô bị đẩy vào không gian. ͏ ͏ ͏

Cô bị Giang Tả ném đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả nhìn Tô Kỳ, Tô Kỳ cũng khô cằn nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Mắt cô long lanh ủy khuất. ͏ ͏ ͏

-͏ Anh nói rồi, đi đâu anh đều có thể bình an trở về. ͏ ͏ ͏

-͏ Hiện tại anh về rồi đây. ͏ ͏ ͏

Dưới ánh mặt trời, Giang Tả nhìn Tô Kỳ, mỉm cười nói. ͏ ͏ ͏

-͏ Anh còn biết trở về dỗ vợ à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nắm tay Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đã đi ra ngoài thì làm xong việc hẵng về. ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu bị người ta biết sẽ nói vợ anh lề mề, có chút chuyện cũng bắt anh trở về dỗ. ͏ ͏ ͏

-͏ Rõ ràng chồng em lợi hại như vậy, có phải lo. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả mang theo Tô Kỳ đi dạo, không có nói đi đâu, cũng không có muốn đi đâu. ͏ ͏ ͏

Đơn giản là tay nắm tay đi bộ. ͏ ͏ ͏

Chỉ đơn giản như vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thèm để ý nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Bọn họ nói thì kệ họ, dù sao không nói trước mặt anh. ͏ ͏ ͏

-͏ Cũng không thể thay đổi việc anh muốn làm. ͏ ͏ ͏

-͏ Hơn nữa, không nghe vợ, chẳng lẽ anh phải nghe lời người không liên quan gì đến mình? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng vợ anh có đôi khi không nhất định là đúng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy nghe chính anh, anh phải về cùng em, lý do này đã đủ. ͏ ͏ ͏

-͏ Bởi vì anh muốn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hừ một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Coi chừng bị người ta nói anh sợ vợ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Hay là giết người diệt khẩu đi, ui, anh buột miệng thôi, em còn nhéo? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ buông ra thịt eo của Giang Tả: ͏ ͏ ͏

-͏ Không được có tư tưởng này, chúng ta chỉ cần sinh hoạt bình thường là đủ. ͏ ͏ ͏

-͏ Rảnh quá đi làm ma vương làm gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ, hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu có một ngày anh bị người đời xem là đại ma vương thì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đáp: ͏ ͏ ͏

-͏ Thì liên quan gì tới em? ͏ ͏ ͏

-͏ A, không đúng, em sẽ thành ma phi, không, ma hậu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lúc sau, hai người bỗng bật cười. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh ném sư tỷ đi đâu vậy? ͏ ͏ ͏

Giang Tả đáp: ͏ ͏ ͏

-͏ Ném tới Biên giới. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

-͏ Ôi, mau kêu sư tỷ về! Chị ấy còn phải cùng em học cách làm bà bầu. ͏ ͏ ͏

. . . ͏ ͏ ͏

Lúc này Tĩnh Nguyệt nghệch mặt ra. ͏ ͏ ͏

Nơi này là chỗ nào? Cảm giác bầu trời sắp nứt ra. ͏ ͏ ͏

Còn tỏa ánh sáng màu đen nhạt. ͏ ͏ ͏

Cảm giác có chút quỷ dị, còn có chút nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Em rể nhà bọn họ tàn nhẫn vậy sao? Đưa cô đến chỗ nguy hiểm như vậy. ͏ ͏ ͏

-͏ Cô bé Thánh nữ? ͏ ͏ ͏

Một giọng nói vang lên làm Tĩnh Nguyệt hết hồn. ͏ ͏ ͏

Chờ Tĩnh Nguyệt ngoái đầu lại mới phát hiện bên cạnh có con Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, Tĩnh Nguyệt nhận ra: ͏ ͏ ͏

-͏ Huyền Lâu tiền bối? ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối, chỗ này là đâu? ͏ ͏ ͏

Có người quen ở thì tốt rồi, còn là người quen lợi hại như vậy. ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu tiền bối là thánh thú Cửu giai đỉnh phong. ͏ ͏ ͏

Ít có người nào mà Huyền Lâu không đối phó được, giờ thì an toàn rồi. ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nơi này là Biên giới, sao cô đến đây? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vẻ mặt bất đắc dĩ, đành phải nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cái đó... lại đây du lịch. ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu không biết nên nói cái gì, quả nhiên được Lão Thất nhà bọn họ nuôi lớn, sao cảm giác hơi giống nhau. ͏ ͏ ͏

Theo sau Tĩnh Nguyệt nói sang chuyện khác: ͏ ͏ ͏

-͏ Huyền Lâu tiền bối, nơi này nguy hiểm không? ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Không rõ ràng lắm, về mặt lý luận nơi này rất nguy hiểm, nhưng hiện tại xem ra nơi này bình tĩnh đến mức khó tin. ͏ ͏ ͏

-͏ Trước Thiên Bi Thần Chiến, nơi này có lẽ luôn bình thường. ͏ ͏ ͏

Bình thường? ͏ ͏ ͏

Ngẫm nghĩ, Tĩnh Nguyệt định livestream một chút, nhưng vừa mới lấy di động ra thì lộ vẻ mặt hối hận. ͏ ͏ ͏

Không có tín hiệu!!! ͏ ͏ ͏

Cô nên mang theo Đoạn Kiều bên người suốt ngày. ͏ ͏ ͏

Được rồi, quyết định, chờ bé cháu ngoại gái ra đời, đến lúc đó mang theo Đoạn Kiều, bọn họ có thể đi dạo khắp thế giới, đi đâu đều có tín hiệu livestream. ͏ ͏ ͏

Đây là quyền hạn đặc biệt của cô, Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Còn bây giờ, cất điện thoại vào vậy. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt hỏi Huyền Lâu: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối, nơi này chính là chiến trường viễn cổ à? ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Bọn họ nói như vậy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ra chiều đăm chiêu: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy khi nơi này đánh nhau sẽ mở ra chứ? Tôi nhớ rõ nhân tộc có chỗ hổng, tất cả mọi người bảo vệ chỗ hổng đó. ͏ ͏ ͏

-͏ Mặt sau chỗ này là Thiên Bi Thần Chiến, hẳn là chỗ hổng kia. ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy thì, tiền bối cảm thấy chỗ hổng nằm ở đâu? ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu nhíu mày nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mục tiêu của chư thiên. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Đúng vậy tiền bối, cho nên nơi này không an toàn. ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối cũng biết là chỗ chúng ta còn có một số fan cuồng của chư thiên. ͏ ͏ ͏

-͏ Bọn họ có Đại Đạo giả, tiền bối phải cẩn thận một chút. ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi trở về cùng... ôi, lại đến nữa! ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt chưa nói hết câu đã bị cửa không gian cắn nuốt, cô bị đưa trở về. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Tĩnh Nguyệt chưa nói xong nhưng Huyền Lâu đã hiểu đại khái vấn đề. ͏ ͏ ͏

Mặc kệ là gần hay xa, rất nhiều người đều sẽ nhắm ngay Biên giới. ͏ ͏ ͏

Sau đó phá vỡ phòng ngự. ͏ ͏ ͏

Phòng ngự tan vỡ sẽ có người lẻn vào. ͏ ͏ ͏