Chương 2035: Vô Đề
Mấy chuyện về sau chắc không liên quan tới bọn họ. ͏ ͏ ͏
Biên giới không phải là nơi người thường như bọn họ có thể đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng không đợi bọn họ từ biệt, tất cả mọi người cảm giác cảnh tượng thay đổi. ͏ ͏ ͏
Bọn họ từ trời xanh mây trắng đi tới bóng đêm cây héo khô. ͏ ͏ ͏
Bọn họ nghệch mặt ra. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
trong khoảng thời gian này mấy người hãy ở lại đây. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc hỏi ngay: ͏ ͏ ͏
-͏ Tại sao? Phá Hiểu đại lão, chúng tôi yếu như vậy. ͏ ͏ ͏
Bởi vì mấy người bán đứng tôi, Giang Tả cảm thấy lý do này quá đầy đủ. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn không muốn giải thích. ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi mang tín hiệu cho mấy người, còn có công cụ giải trí. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Có tín hiệu, có giải trí? ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu đại lão cho mang máy vi tính đến? ͏ ͏ ͏
Vậy được rồi. ͏ ͏ ͏
Dù sao có Long ở, khá là an toàn. ͏ ͏ ͏
Sau đó bọn họ vẻ mặt chờ mong nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhấc tay ném ra một bộ bài nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đủ ba người thay phiên chơi. ͏ ͏ ͏
Nói xong Giang Tả lại đi đảo Ly Uyên. ͏ ͏ ͏
Bọn họ nghệch mặt ra: ͏ ͏ ͏
Không quan tâm những người đó có cảm giác gì, Giang Tả không còn chú ý tới họ. ͏ ͏ ͏
Hắn có việc chính phải làm. ͏ ͏ ͏
Nhóm Tiêu Tiểu Mặc vẻ mặt bất đắc dĩ, bọn họ có năm người. ͏ ͏ ͏
Một bộ bài hoàn toàn không đủ dùng. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa có thể cho đồ ăn được không? ͏ ͏ ͏
Nơi này núi hoang rừng vắng, không có cả cọng cỏ bình thường, sẽ đói chết người. ͏ ͏ ͏
Bọn họ không có thứ như không gian trữ vật, cũng không có bản lĩnh chịu đói. ͏ ͏ ͏
Sau đó một đám nhìn về phía Long. ͏ ͏ ͏
Long nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đánh bài? ͏ ͏ ͏
Long đang thắc mắc đánh bài là cái gì. ͏ ͏ ͏
Trần Ức cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối, đánh bài không thú vị, chúng ta chơi cái khác đi. ͏ ͏ ͏
-͏ Bên chúng tôi có công cụ, chỉ tihếu một cửa không gian. ͏ ͏ ͏
Long: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Hắn đường đường Long viễn cổ mà phải giúp người khác mở cửa? ͏ ͏ ͏
Tuy rằng hiện tại Long làm công việc trông cửa, nhưng cửa này đẳng cấp cao, lộng lẫy sang trọng, có thể giống nhau sao? ͏ ͏ ͏
Long nói với ngọn núi phương xa: ͏ ͏ ͏
-͏ Đừng nhìn, lại đây. ͏ ͏ ͏
Lúc này Huyền Lâu mới từ bên kia bay qua. ͏ ͏ ͏
Hắn có chút khó tin nhìn Long, cuối cùng cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chào... chào tổ tiên. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, lúc nãy từ xa Huyền Lâu đã cảm giác được hơi thở của thánh thú. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa là độc nhất vô nhị, hơi thở Chí cao vô thượng. ͏ ͏ ͏
Mặc kệ là tộc nào khi đối mặt với Long đều phải cúi đầu, Long là tổ tiên của tất cả thánh thú. ͏ ͏ ͏
Con thánh thú thứ nhất trong thiên địa. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không biết đối phương rốt cuộc là ai, nhưng Huyền Lâu có thể cảm giác được hết thảy, đây là huyết mạch đáp lại. ͏ ͏ ͏
-͏ Huyền Vũ tộc? ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Huyền Vũ, sắc mặt của Long hơi đen, hắn còn nhớ rõ con Huyền Vũ từng gặp. ͏ ͏ ͏
Dám phớt lờ hắn. ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng đương nhiên, đối phương có thể bước ra hạn chế của chủng tộc, có tư cách có làm lơ hắn. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ khác, bao gồm thủy tổ Huyền Vũ đã chết đều phải kính cẩn nghe theo hắn. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu đối phương còn sống thì hắn cũng không thể quá mức. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên cùng Tiên Linh phủ chủ sẽ trở thành hậu trường của Huyền Vũ kia. ͏ ͏ ͏
Một người trong số đó đã không dễ chọc. ͏ ͏ ͏
Loài người đều là ti tiện, Huyền Vũ kia xem như đơn thuần. ͏ ͏ ͏
Ghét nhất là vừa tiện vừa mạnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh, Long cau mày, nghiễm nhiên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi từng tiếp xúc long châu của ta? ͏ ͏ ͏
Nghe câu nói đó, Huyền Vũ liền biết đối phương là ai, Long. ͏ ͏ ͏
Long sinh ra đã đến Chí cao. ͏ ͏ ͏
Việc này... quả thực khiến người khó tin. ͏ ͏ ͏
Nếu vị này đứng bên Long tộc thì Huyền Vũ tộc bọn họ còn có mệnh sống không? ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Huyền Lâu vẫn không dám giấu giếm: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, vãn bối may mắn gặp qua, nhưng chỉ thoáng nhìn. ͏ ͏ ͏
Long hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Ở đâu? ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tự Nhiên chi địa. ͏ ͏ ͏
Long nhíu mày, ngay sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Bị Huyền Vũ bước ra hạn chế chủng tộc sở hữu? ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu không ngờ Long biết, nhưng hắn không dám trả lời. ͏ ͏ ͏
Không, dù chết cũng sẽ không trả lời. ͏ ͏ ͏
Long nhìn Huyền Lâu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Xem ra đúng rồi, hãy mang ta đi qua. ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu không đồng ý, sao hắn có thể hại con gái của mình? ͏ ͏ ͏
Tuy đứa trẻ ấy ngốc một chút, hơi không tiền đồ. ͏ ͏ ͏
Nhưng đó là con gái của hắn, con gái còn nhỏ, tuy muốn răn dạy nhưng tuyệt đối sẽ không đẩy con gái vào hố lửa. ͏ ͏ ͏
Long nhíu mày, buộc hắn tự mình đi tìm? ͏ ͏ ͏
Ngay lúc này, Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối đang nói về tiểu tiền bối nhà Cửu Tịch hả? ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu con ngươi co rút, nhưng không ngẩng đầu lên, cố che giấu cảm xúc biến hóa. ͏ ͏ ͏
Nhưng Long cảm giác được. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Long hỏi Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏
-͏ Ở đâu? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc nhìn Long nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối định đi cướp? ͏ ͏ ͏
Long đính chính: ͏ ͏ ͏
-͏ Là lấy về. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc có chút lúng túng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chuyện đó, Long tiền bối hãy suy xét kỹ lại. ͏ ͏ ͏
Long nhíu mày, Huyền Lâu cũng khó hiểu. ͏ ͏ ͏
Người này không phải muốn giúp Long sao? ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu đang định cầu cứu Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Giờ không phải lúc cậy mạnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng lời nói của Tiêu Tiểu Mặc làm Huyền Lâu chần chừ, phát triển hơi lạ. ͏ ͏ ͏