Chương 2037: Vô Đề
Trời cũng đã tối rồi, bản thân hiện tại còn chưa trở về, cũng không biết Tô Kỳ có lo lắng hay không.
Cũng may thỉnh thoảng hắn còn lấy di động ra nói hai câu với Tô Kỳ.
Tô Kỳ nói có Tĩnh Nguyệt sư tỷ ở cùng, không sao.
Nếu còn không quay về, tối nay cô sẽ ngủ ở chỗ Tĩnh Nguyệt bên kia rồi.
Giang Tả chỉ có thể nói sẽ cố trở về.
Đối phương sẽ đi ra bất cứ lúc nào, hắn quả thật không thích hợp rời khỏi.
Hai Chí cao đánh nhau rất ảnh hưởng thế giới.
Ví dụ như hắn tới thế giới kia, mảnh đất đó trực tiếp trở thành vùng cấm sinh mệnh.
Nếu thế giới này là một mảnh đất lớn như vậy, vậy thì phải làm sao?
Cho dù nơi này chịu đánh, lỡ như không nhảy khỏi được mảnh đất lớn này, vậy thì đơn giản là chính là tạo một kích trí mạng với thế giới.
Đại địa sinh linh, không có mấy ai có thể chịu đựng ở được.
Đây cũng là vì sao hắn vừa tới, Chí cao kia muốn cưỡng chế tiễn hắn lên vô tận không trung.
Lúc này tồn tại Thâm Uyên đã tránh sang một bên rồi.
Giang Tả gật gật đầu, trực tiếp vẽ phù văn trong không trung, hắn vẽ rất nhanh, vô số phù văn bắt đầu dừng lại trong Thâm uyên thông đạo.
Phù văn sắp hàng bắt đầu từ trung tâm, không ngừng lan ra ngoài.
Giang Tả hao tốn rất lâu, rốt cục đã bao phủ trọn cả Thâm uyên thông đạo.
Tồn tại Thâm Uyên không biết Giang Tả muốn làm gì, nhưng hắn ta không dám đứng đợi ở nơi có phù văn, hắn ta đã ra rồi, hắn ta cảm giác bản thân là dư thừa, cảm thấy bản thân thật nhỏ yếu, thật bất lực, thật tuyệt vọng.
Tại sao bản thân lại gặp phải hai người này.
Làm xong tất cả, Giang Tả phủi tay nói:
-͏ Cũng gần như hoàn thành rồi.
Sau đó lấy điện thoại ra xem một cái, rồi tìm ba tiếng đồng hồ, chậc chậc, đây là vì thực lực quá yếu nha.
Mạnh một chút cũng không đến mức lãng phí thời gian như vậy.
Chẳng qua hắn cũng tốn thời gian dài như vậy, nhưng trách đối phương chậm chạp không qua được.
Không thể nói bọn họ quá kém.
Chính là không đủ khiến bọn họ để mắt mà thôi.
Làm xong những việc này, Giang Tả mới rời khỏi vị trí thông đạo, hắn đứng ở trên không trung.
Lúc này Kiếm Thập Tam trực tiếp lui về sau đủ xa.
Không gian xung quanh đã được bọn họ tăng cường qua, ngoại trừ vị trí thông đạo.
Nói chung nên chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ đối phương đi ra thôi.
Tồn tại Thâm Uyên nhìn thấy Kiếm Thập Tam lui về phía sau, bản thân cũng sợ tới mức lui về phía sau.
Kiếm Thập Tam lui bao xa thì hắn ta lui bấy xa, không dám vượt qá, sợ lại thêm một kiếm tới, như vậy xác định chết chắc.
Lúc này Giang Tả nhìn về phía Kiếm Thập Tam nói:
-͏ Ông chuẩn bị xong chưa?
Kiếm Thập Tam lắc đầu:
-͏ Cần một khoảng thời gian, chẳng qua thời gian có lẽ là đủ rồi.
Giang Tả gật đầu:
-͏ Được, vậy tôi rút ngắn thời gian cho bọn chúng một chút.
Kiếm Thập Tam gật đầu.
Sau khi Giang Tả cúi đầu nhìn về phía Thâm uyên, sau đó đạp một cước trong không trung.
Giờ khắc này trận pháp khổng lồ xuất hiện dưới chân Giang Tả, ngay sau đó trận pháp bắt đầu vận chuyển, một tia sáng trực tiếp xuất hiện trong Thâm uyên.
Mà vào giờ khắc này, phù văn ở vị trí trung tâm được kích hoạt, sau đó phù văn xung quanh cũng được kích hoạt theo.
Tốc độ kích hoạt càng lúc càng nhanh.
Chỉ qua mấy lần hít thở, tất cả phù văn đều đã được kích hoạt.
Ánh sáng của phù văn trực tiếp bao trùm cả Thâm uyên.
Chỉ trong khoảnh khắc, Thâm uyên hở tách ra tia sáng chói mắt.
Một đạo kim quang phóng lên trời.
Giang Tả thối lui khỏi chỗ cũ, hắn không muốn bị kim quang chiếu rọi.
Hào quang phóng lên trời, cả bầu trời xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ.
Chẳng qua đây chỉ là vòng xoáy bị lực lượng nghịch chuyển tạo thành thôi, chỉ là một bộ phận bị ảnh hưởng.
Thiên cơ nhất mạch, La Ảnh đứng trên đỉnh núi, hắn ta nhìn về phía xa vẻ mặt hoảng sợ.
-͏ Bóng tối hay là ánh sáng, sẽ được quyết định trong tối nay rồi.
-͏ Vận mệnh nhân tộc, chính trong đêm tối không ai biết được này, được định ra.
-͏ Là thắng hay là bại, tôi không tính ra được.
-͏ Nhưng, tôi đứng về phe nhân tộc.
Ở khu vực ma giới, một ma tu đột nhiên mở mắt ra.
Hắn đã tỉnh lại từ rất nhiều năm tháng trước, hắn ta cảm nhận được, hơi thở cường đại của người từ bên ngoài.
Hắn tỉnh lại từ trong giấc ngủ say, hắn bước một bước ra, đã đi tới không trung.
Hắn nhìn khu vực ma tu nói:
-͏ Khi ta chưa sinh ra, ma tu không một ngày có tôn.
-͏ Sau khi ta sinh ra, ma tu vẫn không một ngày có tôn.
-͏ Cũng không phải vì ta không đủ mạnh, chỉ vì ta nguyện đi về con đường chết.
-͏ Tuy ta là ma tu, nhưng nguyện chiến vì nhân tộc.
Nói xong câu đó, ma tu kia trực tiếp phóng một bước đi, biến mất tại chỗ.