Chương 2039: Vô Đề
"Không đẹp, tối nay trời nhiều mây."
Giang Tả có chút bất lực:
"Lo lắng?"
Tô Kỳ:
"Không lo lắng."
Giang Tả:
"Không thèm để ý?"
Tô Kỳ:
"Không thèm để ý."
Không đợi Giang Tả trả lời, Tô Kỳ đã gửi đi một tin nhắn:
"Nói anh nhớ em."
Lưỡng lự một lúc, Giang Tả lén lén lút lút nói một câu với di động:
"Anh nhớ em lắm."
Nghe tin Giang Tả gửi tới, Tô Kỳ cười ngây ngô, gửi tin nhắn:
"Anh lén lén lút lút."
Giang Tả:
"Kiếm Thập Tam ở bên cạnh, lỡ như bị nghe thấy thì sao?"
Tô Kỳ:
"Gọi tiền bối nữa, tu vi vị sư bá này cao như vậy, chắc chắn cũng nghe thấy."
"Ông ấy đang chuẩn bị, mấy người kia sắp tới rồi, tối nay hẳn sẽ phải đánh" Khi gõ đến chữ đánh này, Giang Tả do dự một chút.
Nếu như tối nay phải đánh, như vậy Tô Kỳ có thể cả đêm không ngủ được hay không.
Đến mức không lo lắng gì, Giang Tả vốn dĩ không tin, đây đều là kiên cường chống đỡ.
Hơi đắn đo một lát, cuối cùng Giang Tả gửi tin nhắn:
"Ông ấy đang ngồi thiền, anh đang canh chừng."
Tô Kỳ nhìn di động, trầm mặc một lúc.
Tĩnh Nguyệt ở bên cạnh xoắn xuýt bộ váy nào đẹp, ừ, là váy của trẻ nhỏ.
Hôm nay Tĩnh Nguyệt mua toàn bộ quần áo bé gái từ một tuổi đến tám tuổi.
Không biết còn tưởng rằng cô mang thai.
Hào hứng vô cùng cao.
Nhưng cảm giác Tô Kỳ trầm mặc, Tĩnh Nguyệt cũng không ngẩng đầu lên nói:
-͏ Làm sao vậy? Mới khi nãy còn vui vẻ mà.
-͏ Vẫn là màu sáng trông đẹp, xanh nhạt đẹp.
Tô Kỳ chu môi nói:
-͏ Anh ấy gạt em, em đột nhiên cảm thấy được, có thể anh ấy đang lo lắng em sẽ lo lắng, nếu mà em lo lắng anh có thể sẽ phải trò chuyện cả đêm cùng với em.
-͏ Cho rằng như vậy tỏ rõ anh ấy rất rảnh.
-͏ Nhưng trên thực tế anh có thể đang đánh trận.
-͏ Anh ấy sợ em lo lắng.
Tĩnh Nguyệt có chút bất ngờ, sau đó ngẩng đầu nhìn Tô Kỳ nói:
-͏ Vậy em đều cảm nhận được?
Tô Kỳ gật đầu:
-͏ Đúng vậy, cho nên sư tỷ à, chúng ta chụp tấm ảnh đi.
Giang Tả đợi rồi sẽ phát hiện Tô Kỳ trả lời rồi.
Cô chụp một tấm ảnh, ảnh chụp là Tĩnh Nguyệt tỷ vẻ mặt ghét bỏ đẩy mặt của cô ra.
Còn có chính là một cái chăn quần áo trẻ em.
Sau đó chính là một tin nhắn:
"Em muốn ngủ cùng sư tỷ rồi, hừ, khi trở lại không được xông vào."
"À đúng rồi, em ở chỗ sư tỷ, sư phụ cũng ở gần đây, chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm gì."
"Sư tỷ cũng để ý đứa bé trong bụng em."
"Hừ, ngủ đây, không cần nhắn lại cho em."
Sau khi Giang Tả đọc xong có chút bất lực.
Nhưng vẫn nhắn lại một câu:
"Chăn dày quá đừng đè nặng bụng."
Chỉ có Giang Tả liền cười cất di động đi.
Tô Kỳ đều bị tức điên rồi.
Mà sau khi Giang Tả cất di động đi rồi, trong không trung một người đàn ông trung niên đi tới, khí tức của người đàn ông này vô cùng cường đại.
Là cấp bậc Đại Đạo giả.
Hắn vừa xuất hiện liền phát hiện ra Giang Tả.
Ngay sau đó nhíu mày.
Cửu giai?
Thất giai?
Hai người kia yếu tới mức khiến cho hắn bất lực, đây là tới chịu chết sao?
Chẳng qua hắn vẫn mở miệng nói:
-͏ Tại hạ Ma Khoa ma tu, tới trước trợ hai vị đạo hữu chống đỡ kẻ thù bên ngoài.
Giang Tả có chút bất ngờ, ma tu kia khá được, hơn nữa vậy mà lại tới đúng lúc này.
Nhưng Giang Tả không nói gì thêm, hắn tới thì cũng đã tới rồi, không cản trở là được.
Giang Tả cứ nhìn hắn một cái như vậy, một câu cũng không nói.
Điều này khiến cho Ma Khoa ma tu có chút nghẹn lời, nếu như không phải đối đầu với kẻ địch mạnh, hắn đã ra tay rồi.
Vì nhân tộc hắn cần lấy đại cục làm trọng.
Sau đó trong không trung lại một lần nữa xuất hiện một người, hoặc là nói một cô gái ngồi ngay ngắn trên lưng kỳ lân.
Cô nhìn thấy Giang Tả và Kiếm Thập Tam cũng phải nhướng mày.
Có hơi yếu rồi.
Nhưng nhìn thấy Ma Khoa ma tu ngược lại kinh ngạc, người kia thì có hơi mạnh.
Sau đó cô gái này nhẹ nhàng nói:
-͏ Ngự Linh tông Ngọc Ngôn ra mắt các vị đạo hữu.
Ma Khoa ma tu không đáp lại trước, mà là nhìn về phía Giang Tả.
Giang Tả thì liếc kỳ lân một cái, con này hắn hình như từng ăn rồi.
Sau đó thì thu hồi ánh mắt, ăn không ngon.
Ma Khoa ma tu liếc Ngọc Ngôn tiên tử như Giang Tả, cuối cùng bình tĩnh thu hồi ánh mắt.
Ngọc Ngôn tiên tử có chút không hiểu được:
"..."
Nếu như là ngày thường, cô thật sự muốn trực tiếp ngồi lên kỳ lân nghiền nát đối phương.
Mà con kỳ lân lửa đỏ kia biết tâm trạng của chủ nhân, thật ra nó cũng muốn lăn nghiền qua đó.
Ánh mắt của tên Thất giai kia nhìn nó khiến nó rất không vui.
Ngọc Ngôn tiên tử sờ lên đầu kỳ lân, bảo nó không cần nổi giận.
Tất cả vì đại cục.
Sau đó mấy người một câu không hố.