Chương 2041: Vô Đề
Bởi vì nếu quả thật chính là như vậy, vậy thì bọn họ không có một chút phần thắng nào.
Nhưng bọn họ vẫn không thể rút lui như cũ.
Ma Khoa ma tu nói:
-͏ Xem ra hi vọng thắng mong manh.
Ngọc Ngôn tiên tử nói:
-͏ Tổ tiên có lệnh, có thể chết, tuyệt đối không thể lui.
-͏ Nếu hai vị muốn sống qua ngày, có thể lui bất cứ lúc nào.
Ông già cười nói:
-͏ Thân bần đạo đã chết,
-͏ Có thể kéo theo mấy người đồng hành cũng coi như buôn bán lời rồi.
Ma Khoa ma tu bình tĩnh nói:
-͏ Vốn nên vi tôn, nhưng vì ngày hôm nay, tôi đã từ bỏ tất cả.
-͏ Tôi từ bỏ danh dự, từ bỏ danh lợi, chính vì ngày hôm nay.
-͏ Tôi tu ma, là thích đi cực đoan.
Lúc này toàn bộ cả ba người đều nhìn về phía Giang Tả và Kiếm Thập Tam, chờ đợi bọn họ tỏ thái độ.
Giang Tả đương nhiên sẽ không để ý tới mấy người kia.
Hắn nhìn Thâm uyên, cau mày nói:
-͏ Thật chậm, đã hơn hai giờ rồi, tôi còn bận trở về mua bữa sáng đấy.
Tối nay Tô Kỳ chắc chắn không ngủ ngon, hắn quyết định về sớm một chút, thuận tiện mang đồ ăn cho Tô Kỳ.
Sau đó để cô ấy được ngủ ngon giấc.
Ma Khoa ma tu:
"..."
Ngọc Ngôn tiên tử:
"..."
Ông già:
"..."
Bọn họ có chút khó hiểu.
Người này có ý gì?
Hắn còn tính trở về mua bữa sáng?
Sợ váng đầu rồi?
Mà lúc này bọn họ nhìn thấy Kiếm Thập Tam đã mở mắt ra rồi.
Kiếm Thập Tam tự nhiên cảm nhận có người ở đó, bởi vì thời gian có hạn, hắn chỉ liếc mắt nhìn, sau đó nói với Giang Tả:
-͏ Tiểu hữu, tôi chuẩn bị xong rồi.
Giang Tả cười nói:
-͏ Vậy thì tôi lại giúp bọn họ một tay đi, tôi vội trở về.
Kiếm Thập Tam gật đầu:
-͏ Ừ, Chí cao và người kia giao cho tôi, còn lại thì giao cho tiểu hữu rồi.
Giang Tả gật đầu:
-͏ Không thành vấn đề.
Sau đó Kiếm Thập Tam nói với mấy người Ma Khoa ma tu:
-͏ Các vị tiền bối không cần liều mạng quá mức.
Kiếm Thập Tam không chờ bọn họ đáp lại, đã nói với Giang Tả:
-͏ Tiểu hữu bắt đầu đi.
Điều đó khiến mấy người Ma Khoa ma tu tức giận.
Hai người kia người nào người nấy đều thích không đếm xỉa đến người khác.
Chỉ là khi Ma Khoa ma tu muốn gắt gỏng hỏi, Thất giai kia đột nhiên cử động, hắn vừa cử động thì một cỗ cảm giác áp bức khổng lộ trong nháy mắt kéo tới.
Hắn vốn là muốn mở miệng, trong nháy mắt không cách nào mở miệng nổi.
Lực lượng đáng sợ này không hề yếu so với lực lượng từ Thâm uyên phát ra.
Điều, điều này sao có thể?
Không chỉ có Ma Khoa ma tu, dù là Ngọc Ngôn và ông già kia, cũng bàng hoàng.
Đây, đây không phải Thất giai sao?
Tại sao, bỗng chốc lực lượng của hắn vượt xa bọn họ?
Lúc này Giang Tả đã đi tới trên Thâm uyên, nói:
-͏ Biểu hiện của mấy người khiến tôi có hơi thất vọng.
Hai ngón tay của Giang Tả thành kiếm, trực tiếp vạch ra một tia sáng vô cùng huyền diệu tới hướng Thâm uyên, nói:
-͏ Thiên Nhai Chỉ Xích.
Sau khi một chỉ này của Giang Tả vạch ra, khí tức Chí cao từ nơi xa xôi trong nháy mắt đến trước mặt.
Khí tức đáng sợ trong nháy mắt cuốn trôi tất cả.
Khí tức này có thể hủy diệt không gian.
Mấy người Ma Khoa ma tu kinh hãi, nhưng bọn họ cho dù muốn phòng ngự cũng không thể phòng ngự.
Thế này, thế này quá đáng sợ.
Bọn họ sẽ phải chết đi như vậy?
Ma Khoa ma tu không cam lòng, Ngọc Ngôn tiên tử ra sức giãy dụa, nhưng không có tác dụng.
Ông già cũng đang cố gắng.
Mà khi bọn họ cho là bản thân sắp chết đi, khi mà cho rằng khí tức sắp bao trùm bọn họ.
Trước mặt bọn họ đột nhiên xuất hiện một bóng người.
Bóng dáng đứng ở nơi đó, giống như một ngọn núi lớn không cách nào vượt qua, ngọn núi này vô cùng nặng, có thể che chắn hết thảy công kích.
Trong nháy mắt bọn họ giống như thấy được một tiền bối đáng tin cậy.
Chẳng qua khi bọn họ nhìn thấy rõ, mới phát hiện, người trước mắt, vậy mà chính là một Cửu giai kiếm tu.
Người này, chặn lực của Chí cao?
Đúng vậy, Kiếm Thập Tam chặn khí tức Chí cao vì bọn họ.
Bởi vì Chí cao kia ở quá gần, hơn nữa lực lượng của đối phương vào giờ khắc này bộc phát, nếu không mấy người này cũng không đến mức không chống đỡ được.
Kiếm Thập Tam quay đầu lại nhìn bọn họ một cái nói:
-͏ Các vị tiền bối, không sao chứ?
Ma Khoa ma tu:
"..."
Ngọc Ngôn tiên tử:
"..."
Sư phụ của Thiên Dương đạo nhân:
"..."
Bọn họ bỗng chốc không biết nói gì, người này cũng mạnh có chút thái quá rồi.
Một Thất giai, một Cửu giai, đều mạnh đến mức khiến bọn họ không cách nào nhìn thẳng.
Khó trách hai người kia không coi trọng mấy người họ, khó trách ngay từ đầu bọn họ đã ở chỗ này.
Thì ra bọn họ đã sớm chuẩn bị xong.
Mấy người khác là dư thừa.
Ông già vừa vui mừng lại vừa có chút tiếc nuối.
Hắn vốn muốn mở miệng, nhưng ở phía sau, một đòn công kích đột nhiên xuất hiện trong Thâm uyên thông đạo.