Chương 2060: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 2060: Vô Đề

Sau đó Tô Kỳ lập tức nở nụ cười, mang thai đúng là có rất nhiều chỗ tốt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không biết chỗ nào khác để ăn, hắn chỉ có thể đi tìm ông chủ bán đậu phụ. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ có lẽ ông chủ bán đậu phụ cũng không bận gì, có lẽ có thời gian nấu ăn. ͏ ͏ ͏

Hắn vẫn còn rất nhiều thịt ở chỗ ông ta. ͏ ͏ ͏

Chứ chưa nói đến hải sản. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh hai vợ chồng Giang Tả đã đi đến cửa hàng bán đậu phụ, lúc này ông chủ quán cũng đang ở đây. ͏ ͏ ͏

Ông ta đang ngồi trên bàn pha trà, Lộ Chân và Tiểu Sồ đang ngồi xem. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Ông chủ quán đang làm gì thế? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhún vai, sao hắn biết được. ͏ ͏ ͏

Có điều nhìn là biết ông ta đang pha trà. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà pha trà thôi mà, sao phải chăm chú như vậy? ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả và Tô Kỳ đi đến bên cạnh ông chủ quán đậu phụ, Tô Kỳ không nhịn được hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Ông chủ, ông đang làm gì thế? ͏ ͏ ͏

Tiểu Sồ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư phụ đang pha trà cho chúng tôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Pha trà? ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả đã nhận ra được, hắn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ngộ đạo trà. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói không ra lời, trà của nhà cô đó. ͏ ͏ ͏

Có điều cô chưa từng uống ngộ đạo trà, chỉ nếm qua trứng luộc nước trà thôi. ͏ ͏ ͏

Lúc này ông chủ quán đậu phụ đã pha trà xong, ông ta lập tức nhìn về phía Giang Tả và Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Hai người muốn an gì? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi có thể uống một ngụm trà không? ͏ ͏ ͏

Ông chủ quán đậu phụ có thể từ chối được sao? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên không thể. ͏ ͏ ͏

Chỉ là ông chủ quán đậu phụ còn chưa kịp mở miệng, Giang Tả đã nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Lấy ấm trà khác pha một bình trà cho em uống là được rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chu môi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không muốn, không có cảm giác đủ nghi lễ, cảm giác như đang uống trà bình thường. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Tuy rằng ngộ đạo trà cũng được, nhưng mà thật ra cũng chỉ như vậy. ͏ ͏ ͏

Không có gì ngon cả. ͏ ͏ ͏

Có điều Tô Kỳ đã muốn uống, hắn còn có thể làm gì được? ͏ ͏ ͏

Không bắt hắn học pha trà đã không tệ rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó ông chủ quán đậu phụ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Hai người muốn uống thì tự rót đi, có điều cũng không nhiều. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Chúng tôi chỉ uống một chén thôi. ͏ ͏ ͏

Ông chủ quán đậu phụ gật đầu một cái, sau đó ông ta đi ra sau bếp. ͏ ͏ ͏

Hai vợ chồng Giang Tả chưa nói muốn ăn món gì, vậy tùy ông ta nấu vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cầm một chén trà sau đó kéo Giang Tả ngồi xuống một cái bàn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mình em uống? ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Giang Tả không thèm để ý, nhưng mà Tô Kỳ chỉ rót cho mình không rót cho hắn, đúng là hơi quá đáng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em đã nói chỉ uống một chén rồi, hai chúng ta uống chung. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cảm giác như bọn họ hơi nghèo. ͏ ͏ ͏

-͏ Sao vậy? Không vui à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười ha ha. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn cầm lấy chén trà của Tô Kỳ uống một hớp. ͏ ͏ ͏

Trong chén trà vẫn còn dư lại một chút, Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Phần còn lại là của em đó. ͏ ͏ ͏

Tô kỳ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cô có cảm giác, Giang Tả đang thèm đòn. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ ấm ức uống nốt chén trà, đã nói một chén là một chén, cùng lắm thì bắt Giang Tả học pha trà, sau đó pha cho cô uống. ͏ ͏ ͏

Ngay cả theo đuổi cô Giang Tả còn làm được, pha trà thôi chắc không phải vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ, đột nhiên hắn có cảm giác sẽ gặp nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ chỉ mỉm cười, không nói gì cả. ͏ ͏ ͏

-͏ Có phải em lại đang nghĩ cách kiếm chuyện phiền phức cho người khác không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đàu: ͏ ͏ ͏

-͏ Không có, em cảm thấy đây là một chuyện rất đơn giản. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

-͏ Ví dụ như? ͏ ͏ ͏

-͏ Ví dụ như... ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ còn chưa nói xong, thì điện thoại của cô đột nhiên vang lên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ rất tò mò, không biết ai lại gọi cho cô vào lúc này. ͏ ͏ ͏

Cô lấy điện thoại ra nhìn qua, thế mà lại là Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Không phải bọn họ muốn tìm anh chứ? ͏ ͏ ͏

Nói xong Tô Kỳ nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Không biết, bọn họ đâu có gọi cho anh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có phải anh tắt máy không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chắc thế. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần ở bên cạnh Tô Kỳ, hắn có thói quen tắt điện thoại, đây là chuyện không có cách nào khác. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đã nghe máy ròi. ͏ ͏ ͏

Sau đó giọng nói lo lắng của Liễu Y Y từ đầu bên kia điện thoại truyền đến: ͏ ͏ ͏

-͏ Cửu Tịch tiên tử, Phá Hiểu đạo hữu có đó không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có, làm sao vậy? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y lập tức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chúng tôi gặp được đại lão tọa độ rồi, cần trợ giúp. ͏ ͏ ͏

Tô kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Được, chúng tôi lập tức qua đó xem thử. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Bọn họ không gặp phải nguy hiểm gì đâu, không cần phải xen vào. ͏ ͏ ͏