Chương 2065: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 2065: Vô Đề

Trông thấy thế, Tô Kỳ nở nụ cười: ͏ ͏ ͏

-͏ Nói xong rồi nhứ, có điều khả năng con của ngươi phải đi với chúng ta một chuyến, nếu ngươi lo lắng, có thể đi cùng. ͏ ͏ ͏

Ngươi biết đây, nếu chúng ta muốn làm hại ngươi, căn bản không cần thiết phải mang đi. ͏ ͏ ͏

-͏ Đã hiểu chưa? ͏ ͏ ͏

Nguyên Linh gật đầu. ͏ ͏ ͏

Nó hiểu rồi. ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy cứ đứng nhìn là được rồi. ͏ ͏ ͏

Nói xong Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả, đợi Giang Tả cứu con tiểu Nguyên Linh kia. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả đang ngồi xổm xuống nhìn con tiểu Nguyên Linh. ͏ ͏ ͏

Nguyên Linh bình thường chắc chắn sẽ không có lông, nhưng con tiểu Nguyên Linh này lại giống như con chó nhỏ hai tháng tuổi vậy, cả người nó được bao phủ bởi bộ lông màu trắng tinh. ͏ ͏ ͏

Nhìn qua có vẻ rất bắt mắt, không biết có ăn được không? ͏ ͏ ͏

Kiếp trước hắn cũng chưa nếm qua. ͏ ͏ ͏

Bắt lại đưa cho ông chủ quán đậu phụ nuôi dưỡng, để xem ăn có ngon hay không? ͏ ͏ ͏

Nếu không ăn được thì thả nó đi, nếu ăn ngon thì đánh dấu lại rồi thả. ͏ ͏ ͏

Khi nào muốn ăn lại bắt về. ͏ ͏ ͏

Nghĩ như vậy, Giang Tả trực tiếp thò tay nắm lấy người con tiểu Nguyên Linh kia. ͏ ͏ ͏

Chỉ là lúc này, vốn dĩ con tiểu Nguyên Linh kia đang hấp hối, đột nhiên lại giãy giụa vài cái. ͏ ͏ ͏

Cảnh tượng này khiến con Nguyên Linh ở bên cạnh bị dọa sợ, nhưng mà rất nhanh nó đã nhận ra, vốn dĩ con của nó không có cách nào mở mắt, lúc này đột nhiên lại mở mắt ra. ͏ ͏ ͏

Vẻ mặt của nó rất mê mang. ͏ ͏ ͏

Vừa mở mắt nó đã trông thấy Giang Tả, cảnh này khiến nó bị dọa, nó lập tức chạy sang bên cạnh, sau đó há miệng rống lên với Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Trong lúc kêu gào chân nó vẫn không ngừng run rẩy. ͏ ͏ ͏

Sau đó nó trông thấy phụ huynh nhà mình. ͏ ͏ ͏

Nó không nói hai lời lập tức lao tới. ͏ ͏ ͏

Dáng vẻ vô cùng bối rối. ͏ ͏ ͏

Cảnh tượng này khiến Nguyên Linh sững sờ, cả người hoàn toàn sững sờ. ͏ ͏ ͏

Đã bao lâu rồi, nó vẫn cho rằng, nó sẽ mất đi con của mình, nhưng mà lúc này con của nó lại vui vẻ như vậy. ͏ ͏ ͏

Chưa từng mất đi, thì vĩnh viễn không biết bản thân để ý đến mức nào. ͏ ͏ ͏

Cho nên lúc này, hai mắt nó đều ẩm ướt. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng nó quỳ gối xuống trước mặt Giang Tả, lần này là nó đang cảm tạ. ͏ ͏ ͏

Tiểu Nguyên Linh khó hiểu, nó lôi kéo phụ huynh nhà mình đứng dậy, sau đó khẽ gầm lên với Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giống như nó đang giận dữ, vì Giang Tả bắt nạt chúng nó. ͏ ͏ ͏

Nguyên Linh thấy thế lập tức ngăn nó lại, sau đó lại xin lỗi Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Căn bản Giang Tả không thèm để ý đến con tiểu Nguyên Linh kia, nó còn quá nhỏ, không có cách nào hạ miệng được. ͏ ͏ ͏

Để lần sau đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Lần này có thể đổi được thứ như vừa rồi chưa? ͏ ͏ ͏

Nguyên Linh gật đầu. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyên Linh đặt tiểu Nguyên Linh sang bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Rồi nó bắt đầu kêu gọi tất cả Nguyên Linh ở xung quanh, trong khoảnh khắc ấy, linh khí vô tận ở xung quanh đã bị quét sạch. ͏ ͏ ͏

Mức độ nồng đậm của linh khí này, khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi, gần như sắp hóa thành nước rồi. ͏ ͏ ͏

Đám người Biên Hải Đao Khách cũng kinh hãi, bọn họ không nói hai lời lập tức ngồi khoanh chân dưới đất, bắt đầu hấp thu thiên địa linh khí, có thể hấp thu được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu. ͏ ͏ ͏

Có nhiều chỗ tốt đối với chuyện tiến giai của bọn họ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có đủ hay không? Số lượng bằng linh khí của Cửu giai. ͏ ͏ ͏

Giang Tả suy nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu để thăng cấp, chắc là đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Có thể lên đến Bát giai không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Có thể. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vui vẻ: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy thì nhanh tăng lên Bát giai đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đợi anh ăn hết chúng nó, sau đó chậm rãi tiêu hóa, nếu không thì phải bế quan một hai ngày. ͏ ͏ ͏

-͏ Để tiêu hóa từ từ cũng chỉ mất một tuần thôi, rất nhanh đó. ͏ ͏ ͏

Đối với Tô Kỳ mà nói, chuyện này không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Có điều Tô Kỳ vẫn lo lắng chuyện độ kiếp: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh nói xem, lần này anh độ kiếp có còn giống lần trước không? ͏ ͏ ͏

Lần độ kiếp trước đó quá đáng sợ, căn bản Tô Kỳ không thể quên được. ͏ ͏ ͏

Chắc chắn không ai có thể quên được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không đâu, sau này Thiên kiếp đều rất đơn giản, so với lần lên Nhị giai còn đơn giản hơn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bĩu môi: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiến lên Nhị giai, có phải lần đó bà xã anh cản trở anh không? ͏ ͏ ͏

Lần tiến lên Nhị giai, bọn họ độ kiếp chung với nhau, bây giờ nghĩ lại Tô Kỳ vẫn cảm thấy rất thần kỳ. ͏ ͏ ͏

Người kia thế mà lại chính là Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Nếu biết từ sớm có phải tốt không, rồi giả vờ không quen. ͏ ͏ ͏

Xem hắn biểu diễn. ͏ ͏ ͏

Nghĩ tới đây Tô Kỳ cảm thấy mình bị hớ rồi, trước đó khi Giang Tả độ kiếp trở về, lẽ ra cô phải giả vờ như không biết. ͏ ͏ ͏

Rồi ngồi xem Phá Hiểu đại lão diễn kịch. ͏ ͏ ͏

Anh cứ diễn tiếp đi, em nhìn. ͏ ͏ ͏

Anh cứ tiếp tục mắng em, em nhớ kỹ, em sẽ thu lại cho anh xem. ͏ ͏ ͏