Chương 2083: Vô Đề
Có điều hắn rất may mắn, thế mà thật sự chờ đợi được, hơn nữa còn đánh một trận, tạo nên chiến tích nổi bật. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên rất vui. ͏ ͏ ͏
Vị tiền bối kia đối xử với bà rất tốt, mặc dù khi còn nhỏ thường xuyên chọc ghẹo bà, nhưng mà phàn lớn đều do Thiên Dương Đạo Nhân sai. ͏ ͏ ͏
Có điều Thiên Dương Đạo Nhân lại không ổn, thế mà không biết chăm sóc cho đệ tử của bà. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, trong khoảng thời gian này bọn họ đều đang bế quan. ͏ ͏ ͏
Nhất là Thiên Dương Đạo Nhân, chuyện này Tứ Nguyệt Thiên cũng hiểu được. ͏ ͏ ͏
May mà cuối cùng cũng giải quyết tốt đẹp. ͏ ͏ ͏
Sau đó Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi đi tìm những người khác đây, những người đó tu vi cao, lại nhiều người, đến lúc bọn họ phải ra sức rồi. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên lập tức hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy còn ông? ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đương nhiên là tôi đến biên giới rồi, chỗ đó mới quan trọng. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chắc chắn những người kia cũng muốn đến biên giới/ ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không sao cả, chỉ mình tôi biết rõ vị trí, nếu bọn họ không ở đây trong coi cho cẩn thận, tôi cũng không dẫn bọn họ đi. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên đã đoán được sẽ như vậy, bà ta hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi thì sao? ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân nhìn Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bà cũng biết đó, sư tỷ của bà, bà ta... Ồ, Mộng Vưu tiên tử, sao lại dẫn người đến đây? ͏ ͏ ͏
-͏ Lúc này lẽ ra những người kia phải ở Thiên Viên chứ? ͏ ͏ ͏
Trông thấy Thiên Dương Đạo Nhân nhìn về phía sau Tứ Nguyệt Thiên và Yên Vân kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Yên Vân vô thức quay đầu nhìn lại. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua khi bà ta quay đầu lại, phát hiện ra căn bản không có ai cả. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến bà ta có chút khó hiểu, sau đó bà ta quay đầu lại, nhận ra không biết Thiên Dương Đạo Nhân đã mở cổng không gian rồi chui vào đó từ lúc nào rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc ấy mặc dù Tứ Nguyệt Thiên cũng quay đầu lại, nhưng mà không biết từ khi nào tay của bà ta đã nắm được tay của Thiên Dương Đạo Nhân. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Tứ Nguyệt Thiên cũng tiến vào cổng không gian cùng với hắn ta. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không ngờ được nhỉ? ͏ ͏ ͏
Sau đó bọn họ biến mất trong cổng không gian. ͏ ͏ ͏
Yên Vân không biết nói gì cho đúng nữa, bà ta cảm thấy những người này đều không bình thường. ͏ ͏ ͏
Bọn họ không sợ sao? ͏ ͏ ͏
Một người bản thân muốn đến biên giới, một người bắt buộc phải đi theo. ͏ ͏ ͏
Bà ta thở dài một tiếng, sau đó quyết định đi tâm sự với Tây Môn phu nhân. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ Tây Môn chưởng môn đã về rồi, cho nên cô ta có thể hỏi thăm một vài chuyện. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như, làm sao để thân thiết với con gái mình hơn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì chỉ cần vượt qua một kiếp này, thân phận của bọn họ sẽ trở lại bình thường, cuối cùng cô ta cũng không cần lo lắng có người sẽ làm gì bất lợi với Tình Tình nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Nếu như chuyện quay về đối với Tình Tình không tốt, bà ta tình nguyện để Tình Tình ở lại Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
uy rằng Thánh Địa không phải nơi tốt nhất, nhưng mà đây là nơi thích hợp nhất. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trên Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân nhìn về phía chân trời, sau đó không nhịn được cất tiếng thở dài. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh không hiểu nổi hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối có tâm sự gì sao? ͏ ͏ ͏
Trước đó rõ ràng cô cảm nhận được tâm trạng của Trí Tuệ lão nhân rất tốt, hơn nữa rõ ràng Trí Tuệ lão nhân không hề lo lắng chuyện Thiên Bi Thần Chiến. ͏ ͏ ͏
Lúc này ông ta lại thở dài, chắc chắn là có chuyện khác ảnh hưởng, không biết chuyện đó có lớn hay không. ͏ ͏ ͏
Có điều Hoa Hinh cũng đã biết được không ít chuyện. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên phần lớn là tin tức về cường giả từ xưa đến nay của Nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân nhìn về phương xa nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Mấy ngày nữa khả năng tôi phải ra ngoài bận rộn một chuyến rồi. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu này, trong nháy mắt Hoa Hinh đã sợ ngây người, cô lập tức hỏi: -͏ Tiền bối muốn đi đâu? Nhân tộc đã xảy ra chuyện rồi? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không cần lo lắng quá, Nhân tộc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, nhưng mà có vài chuyện tôi phải đi đối mặt. ͏ ͏ ͏
-͏ Không đi đối mặt sớm một chút, dễ dàng bị người ta tìm đến tận cửa. ͏ ͏ ͏
-͏ Như vậy thì không ổn. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh không hiểu nổi: ͏ ͏ ͏
-͏ Rốt cuộc là chuyện gì lại khiến tiền bối để ý như vậy? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân lắc đầu, ông ta khẽ cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Việc riêng, có khả năng cô không biết đâu. ͏ ͏ ͏
Chắc chắn là Hoa Hinh không biết, nhưng cô vẫn muốn hỏi thêm: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy bao giờ tiền bối ra ngoài? Ra ngoài bao lâu thì quay về? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Chưa nói trước được, có một số việc biến hóa không ngừng, đến lúc đó mới biết được. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh do dự một lát, rồi hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy tiền bối có thể gặp phải chuyện không may không? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân sửng sốt, sau đó ông ta nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ai biết được. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng có lẽ tỷ lệ rất thấp. ͏ ͏ ͏