Chương 2093: Vô Đề
Kiếm Thập Tam mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Khả năng phía bên kia đã sử dụng tọa độ rồi, hơn nữa rất có thể đã đưa vào chiến đấu. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam có chút kinh ngạc, hắn hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Bên kia biên giới? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Lần trước tôi nhìn sang đó một lần, bên kia thật sự có không ít Đại đạo giả, số người đi vào cũng không ít. ͏ ͏ ͏
-͏ Về mặt lý thuyết trong tổ chức kia, không thể nào có nhiều Đại đạo giả như vậy được. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Xem ra có khả năng tọa độ của đối phương vẫn còn, cần phải hủy diệt nó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn tọa độ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Khi tọa độ mở ra, sẽ xuất hiện sự kết nối nhất định. ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, hoàn toàn đủ rồi, chỉ cần để Kiếm Thập Tam cảm nhận được sợi dây kết nối kia, hắn có thể dùng một kiếm chém rụng tọa độ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên nếu như những người kia nhẫn nại đến cuối cùng mới khởi động tọa độ, vậy thì Kiếm Thập Tam cũng không có cách nào cả. ͏ ͏ ͏
Không mở tọa độ ra, không có cách nào sinh ra kết nối. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả và Kiếm Thập Tam đi ra ngoài, Giang Tả quay về tìm Tô Kỳ, còn Kiếm Thập Tam, tất nhiên là hắn lại tiếp tục đi theo sư muội của mình. ͏ ͏ ͏
Sắp phải ra ngoài vài ngày rồi, phải tranh thủ nhìn lâu hơn một chút. ͏ ͏ ͏
Yên Vân nhìn theo bóng dáng hai người kia, bà có thể nhận ra bọn họ rất ung dung, bà không phủ nhận bọn họ rất mạnh, nhưng mà bà lo lắng, kẻ mạnh căn bản không thèm để ý đến sự sống chết của con sâu cái kiến. ͏ ͏ ͏
Nếu con gái bà ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn họ sẽ cứu sao? ͏ ͏ ͏
Lúc này Tây Môn phu nhân cũng đang có mặt ở đây, bà mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không sao đâu, rất nhiều người nói với tôi, bọn họ không phải loại người tùy tiện nhận lời người khác. ͏ ͏ ͏
Bà quen rất nhiều người biết Phá Hiểu và Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Nhất là con trai bà, có thể nói quan hệ của nó với Phá Hiểu không tệ. ͏ ͏ ͏
Theo như con trai bà nói, chỉ cần là việc Phá Hiểu đã nói ra, căn bản không có chuyện gì không thực hiện được. ͏ ͏ ͏
Hắn nói sẽ bảo vệ một người, vậy chắc chắn sẽ không để đối phương chết trước mặt hắn. ͏ ͏ ͏
Yên Vân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. ͏ ͏ ͏
Bà có thể làm gì được nữa? ͏ ͏ ͏
Ngoài việc tin vào Thánh Địa, bà không còn cách nào khác, bởi vì bà không đối phó được với tọa độ, cũng không đối phó được người đối diện tọa độ. ͏ ͏ ͏
Nếu do dự sẽ chỉ hại Tình Tình thôi. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ bà chỉ có thể cầu nguyện, cầu cho con gái bà đừng gặp phải chuyện không may. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này tất nhiên là Tô Kỳ đang ở cùng Tĩnh Nguyệt, cô nhìn Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, có thể mua thứ khác mà, đừng mua quần áo nữa, quần áo của trẻ con sắp bị chị mua hết rồi. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là Tĩnh Nguyệt sẽ không mua nữa, giữ lại để sang năm bán. ͏ ͏ ͏
Cô do dự một lát rồi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chị cảm thấy trong bảo khố của Thánh Địa có vài món pháp bảo thích hợp với trẻ con, chúng ta mượn dùng vài năm đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cạn lời: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, em đang mang thai. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Em canh chừng giúp chị là được rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ nghĩ kỹ lại đi, nếu bị bắt chắc chắn em sẽ không bị phạt. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu này, Tĩnh Nguyệt lập tức sững sờ: ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi, chúng ta đi mua nho đi, nghe nói ăn nhiều nho mắt đứa bé sẽ to tròn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
-͏ Thật hay giả vậy? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhún vai: ͏ ͏ ͏
-͏ Không có căn cứ khoa học. ͏ ͏ ͏
Dừng một chút, Tĩnh Nguyệt lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏
-͏ Cũng không có căn cứ về mặt tu luyện, dù sao mọi người đều nói như vậy, chúng ta cứ làm theo là được rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút lo lắng: ͏ ͏ ͏
-͏ Sẽ tăng lượng đường trong máu nhỉ? Hơn nữa con trai không cần xinh đẹp như vậy. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn về phía Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Con gái mắt to một chút vẫn xinh hơn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Con trai. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
-͏ Con gái. ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, nếu chị không nói lại, em sẽ không chơi với chị nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói rất nghiêm túc. ͏ ͏ ͏
-͏ Ai thèm quan tâm, đợi khi con gái em ra đời, em muốn chơi với chị, chị cũng không cần. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không nhượng bộ chút nào. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chỉ biết nhìn chằm chằm vào Tĩnh Nguyệt, không nói ra lời. ͏ ͏ ͏
Sư tỷ của cô rất quá đáng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ quay đầu đi: ͏ ͏ ͏
-͏ Không chơi với sư tỷ nữa, em đi tìm Tả ca đây. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vươn tay ra giữ chặt lấy Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ không quay đầu lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, dù chị có dỗ em cũng vô dụng, em giận thật rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tức giận nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhìn em yếu ớt thế này, đi ăn trước đã, nếu để sư phụ biết chị khiến em giận no rồi, thì chị chết chắc. ͏ ͏ ͏
Tô kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đi vào cửa hàng đậu phụ, lần này hai người định ăn đậu phụ thối. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Gần đây có thèm ăn chua không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Không, cũng không thấy buồn nôn, kiểm tra cũng không thấy phản ứng, không phải em mang thai giả chứ? ͏ ͏ ͏