Chương 2098: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 2098: Vô Đề

Thật ra ông không hề biết hôm nay Thiên Bi Thần Chiến sẽ bắt đầu, về mặt lý thuyết còn hai ngày nữa. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, có mọt số việc, một số người, căn bản không thể nào dùng lẽ thường để suy đoán. ͏ ͏ ͏

Có điều sớm hơn cũng không sao cả, cũng không ảnh hưởng gì. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối, chúng ta có cần chuẩn bị gì không? ͏ ͏ ͏

Trí Tuệ lão nhân gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Chuẩn bị một chút đi, lỡ như có nơi nào cần đến, chúng ta có thể giúp đỡ một chút, có điều tám chín phần mười là không cần. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, cũng không quá cần thiết. ͏ ͏ ͏

Có điều hai ngày tới, có lẽ ông ta sẽ phải ra ngoài một chuyến. ͏ ͏ ͏

Đến lúc rồi. ͏ ͏ ͏

-͏ Em còn tự mình nấu đồ ăn sáng sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ đang rán trứng nói. ͏ ͏ ͏

Trước kia mỗi buổi sáng Tô Kỳ đều chuẩn bị đồ ăn sáng cho hắn. ͏ ͏ ͏

Từ khi mang thai, cô không dậy sớm như vậy nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi xuống ben cạnh Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chuẩn bị đồ ăn cho anh, anh còn không vui hả? ͏ ͏ ͏

-͏ Anh còn chưa buộc tóc cho em đâu đấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy anh ăn trước hay buộc tóc giúp em trước? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ăn trước đi, em nhìn anh ăn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả buông đũa xuống, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nào, ngồi xuống đây, để anh buộc tóc giúp em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

-͏ Làm gì thế? Ăn cơm đi. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhìn em là thấy no rồi, em cứ để anh ngắm là được. ͏ ͏ ͏

-͏ Nói anh yêu em đi. ͏ ͏ ͏

-͏ Anh yêu em. ͏ ͏ ͏

-͏ Lại lần nữa. ͏ ͏ ͏

-͏ Đã nói trước là hai lần rồi mà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả để Tô Kỳ tựa vào ngực mình, sau đó ôm lấy Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ấm ức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Những lời này cũng phải hạn chế số lần sao? Vậy có phải đã nói rồi, là không cần nói nữa không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả rúc vào người Tô Kỳ hít hà nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Bao lâu rồi em chưa gội đầu thế? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ quay đầu lại nhìn Giang Tả: ͏ ͏ ͏

-͏ Giang Tả tiên sinh, có phải anh ngứa da không? ͏ ͏ ͏

-͏ Có muốn vợ anh gãi giúp anh không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Để anh buộc tóc giúp em trước, sau đó chúng ta ăn cơm. ͏ ͏ ͏

-͏ Nhưng anh vẫn chưa nói xong. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ, nói rất nghiêm túc: ͏ ͏ ͏

-͏ Cảnh đẹp trên đời nhiều vô kể, nhưng anh chỉ yêu mình Tô Kỳ thôi. ͏ ͏ ͏

-͏ Buồn nôn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chu môi ra, sau đó cô hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy so với món ngon trên đời thì sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Giang Tả anh độc hưởng, a... Đau, đau quá, chia cho em một chút, chia cho em một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc bây giờ Tô Kỳ mới buông tay ra: ͏ ͏ ͏

-͏ Em muốn tất cả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Quá đáng, em lấy hết thì anh ăn gì? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ôm lấy cổ Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Giang Tả tiên sinh, anh có thể ăn em mà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy nên nướng hay là hấp? ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu anh nỡ thì làm gì cũng được. ͏ ͏ ͏

Nói xong Tô Kỳ dựa đầu vào vai Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ôm Tô Kỳ, tay vuốt ve tóc cô, cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh không nỡ, xem ra chỉ có thể nhịn đói. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Sau khi ăn sáng xong, Giang Tả mới bắt đầu buộc tóc giúp Tô Kỳ, ai bảo Tô Kỳ cứ ngang bướng với hắn. ͏ ͏ ͏

Cho nên, hắn đành phải nghe theo cô. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn bộ váy ngắn mình đang mặc, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Có thèm hay không? Lâu như vậy rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Thèm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vươn tay ra nói: ͏ ͏ ͏

-͏ A, vậy cho anh ăn hai phần. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Trông thấy Giang Tả không phản ứng lại, Tô Kỳ hừ một tiếng rồi rụt tay lại: ͏ ͏ ͏

-͏ Hay là anh chán rồi. ͏ ͏ ͏

-͏ Đúng rồi, không phải hôm nay anh muốn thăng cấp lên Bát giai sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Ừ, có lẽ thông đạo giữa tọa độ cũng đã nối liền rồi. ͏ ͏ ͏

Đợi Kiếm Thập Tam giải quyết xong tọa độ, có lẽ anh cũng độ kiếp xong. ͏ ͏ ͏

-͏ Sau đó sẽ đi thẳng đến Thiên Bi Thần Chiến. ͏ ͏ ͏

-͏ Hai ba ngày nữa mới về được. ͏ ͏ ͏

-͏ Em ở nhà ngoan nhé, phải ăn uống đầy đủ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chu môi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Biết rồi, sẽ không để con anh bị đói đâu. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ quay đầu lại nhìn về phía Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy lúc quay về, em chuẩn bị một bàn tiệc cho anh được không? ͏ ͏ ͏

Bởi vì Tô Kỳ quay đầu lại, Giang Tả không thể không buông tay, mất công buộc tóc từ nãy đến giờ. ͏ ͏ ͏

Đối với lời Tô Kỳ nói, Giang Tả chỉ có thể gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Được, nhưng đừng làm quá nhiều, nếu không anh lại phải ăn no không chịu nổi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngoan ngoãn gật đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Vâng, em biết rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ mới quay đầu lại, còn Giang Tả, thì tiếp tục buộc tóc cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Gần đến giờ phải đi, Giang Tả đã buộc tóc xong cho Tô Kỳ, Tô Kỳ cũng đã chạy đi thay xong quần áo rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có chút bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏

-͏ Tại sao phải trốn không cho anh xem em thay quần áo? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Khi nào anh về, sẽ cho anh xem. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Thật ra hắn không muốn xem đâu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mặc nhiều quần áo vẫn xinh hơn, vô cùng xinh đẹp. ͏ ͏ ͏

Mặc thiếu vải như vậy, quá quyến rũ. ͏ ͏ ͏