Chương 2162: Vô Đề
Sau đó Giang Tả nhìn về phía lão khất cái hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Ông có thể hiểu được đã xảy ra chuyện gì với nó không? ͏ ͏ ͏
Một con vịt Chu Tước, Giang Tả không hiểu nổi. ͏ ͏ ͏
Lão khất cái lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Tôi cũng không biết, nhưng nhìn có chút hả giận. ͏ ͏ ͏
Chu Tước nhất tộc lại sinh ra hậu duệ như vậy, đúng là mất mặt. ͏ ͏ ͏
Giang Tả quay đầu lại, tiếp tục nhìn vào bên trong, những người khác không biết tình hình thế nào, chỉ có thể mù quáng xem thử. ͏ ͏ ͏
Không lâu sau, đột nhiên lực lượng vô cùng cường đại lại bạo phát thêm lần nữa. ͏ ͏ ͏
Nếu như không phải có Giang Tả chống đỡ, năm người bọn họ đã chết lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Đúng là vô cùng đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Sau khi cỗ lực lượng này phát ra, Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Được rồi, Chí cao đã chết hết. ͏ ͏ ͏
-͏ Từ giờ chở đi, đến lượt Chư Thiên cảm nhận Thiên Bi Thần Chiến thập tử vô sinh, có đi không có về. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Khiến Chư Thiên trải nghiệm thập tử vô sinh, có đi không có về? ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ? ͏ ͏ ͏
Lễ Nhạc nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Người bên trong đều, đều... ͏ ͏ ͏
Không đợi Lễ Nhạc nói xong, Giang Tả đã nói thẳng: ͏ ͏ ͏
-͏ Không có chuyện lui về như lần trước, ngoài những ngời không kịp tham gia, tất cả cường giả của Chư Thiên, ở trong Viễn Cổ Chiến Trường, đều bị giết chết. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, là toàn diệt. ͏ ͏ ͏
Đây là kết quả khi Kiếm Thập Tam dùng kiếm của hắn chém ra. ͏ ͏ ͏
Năm người kia cảm thấy không thể tin nổi, sao có thể có chuyện này? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà căn bản Giang Tả không định giải thích điều gì. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn cảm nhận được, Kiếm Thập Tam đang bước về phía bên này. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh đám Tửu Sinh đạo tu cũng nhìn về phía trước, bọn họ đã nghe thấy tiếng bước chân. ͏ ͏ ͏
Mỗi người đều có chút không dám tin, nhưng mà lại mong chờ Kiếm Thập Tam quay về. ͏ ͏ ͏
Tiếng bước chân nhanh chóng đến gần. ͏ ͏ ͏
Bóng dáng người kia cũng đã hiện ra. ͏ ͏ ͏
Chính là Kiếm Thập Tam, người dùng kiếm nghiền nát tất cả. ͏ ͏ ͏
Lúc này nhìn qua có vẻ như Kiếm Thập Tam rất bình thản, cũng không có vết thương nào. ͏ ͏ ͏
Hắn nhìn Giang Tả mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bên phía của tiểu hữu cũng kết thúc rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: -͏ ͏ ͏ ͏
Từ nay về sau, Chư Thiên không có cách nào tiếp tục Thiên Bi Thần Chiến nữa. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cũng cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Thiên Bi Thần Chiến, ngoài những người không tham gia, tất cả không một ai còn sống. ͏ ͏ ͏
Cuộc đối thoại giữa hai người, năm người kia đã nghe thấy, nhưng mà vẻ mặt bọn họ lại giống như gặp quỷ. ͏ ͏ ͏
Hai người kia có ý gì? ͏ ͏ ͏
Một người giải quyết xong Thiên Bi Thần Chiến, một người hủy diệt căn nguyên của Thiên Bi Thần Chiến. ͏ ͏ ͏
Từ khi nào Nhân tộc lại nghịch thiên như vậy? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa điều khiến người ta càng tuyệt vọng hơn là, một người bề ngoài là Bát giai, một người là Cửu giai. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiên Linh kiếm hỏng rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tiên Linh kiếm một cái, sau đó nhẹ nhàng vươn tay ra nắm lấy, Tiên Linh kiếm lập tức bay vào trong tay Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua một cái, sau đó Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Kiếm Linh vẫn còn, lúc nào rảnh tôi sẽ chế tạo một cái khác, nếu không rảnh tôi sẽ bảo U Ti chế tạo. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy tôi phải về trước đây, chỗ này giao cho tiểu hữu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, nhìn qua có vẻ Kiếm Thập Tam không sao cả, nhưng thực chất hắn bị thương rất nặng. ͏ ͏ ͏
Người bình thường bị thương nặng như vậy, chắc chắn không thể đứng đây nói chuyện được. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải vì muốn nhanh chóng chấm dứt Thiên Bi Thần Chiến, Kiếm Thập Tam cũng không đến mức bị thương nặng như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà nếu vẫn còn cầu nối Chư Thiên, một khi những người kia mượn lực lượng thế giới, Kiếm Thập Tam cũng sẽ bị thương nặng như vậy. ͏ ͏ ͏
Cho nên, không khác nhau nhiều lắm. ͏ ͏ ͏
Còn chuyện vì sao Chư Thiên không kết nối được, đương nhiên là vì tấm bia đá kia không còn nữa. ͏ ͏ ͏
Bia đá chính là cầu nối Chư Thiên, không còn cầu nối, sao có thể kết nối Chư Thiên? ͏ ͏ ͏
Cho nên, mỗi người tham gia, đều có đi mà không có về. ͏ ͏ ͏
Chỉ có thể kết nối mảnh đất của Nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Còn về những người bên ngoài đến, chắc chắn cũng không về được. ͏ ͏ ͏
Dù bọn họ có gây chuyện ở Nhân tộc, cũng không tạo ra được sóng gió gì, cho nên căn bản Giang Tả không thèm để ý đến bọn họ. ͏ ͏ ͏
Sau khi chào hỏi năm người kia, Kiếm Thập Tam định đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Chỉ là trước khi đi, hắn nhìn Lễ Nhạc một cái rồi nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối còn có một đứa con? ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu này, Lễ Nhạc lập tức sững sờ, hắn kích động hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Nó, nó vẫn còn sống? ͏ ͏ ͏
Năm người khác cũng kinh ngạc, con của Lễ Nhạc thế mà vẫn còn sống? ͏ ͏ ͏
Đây đúng là chuyện tốt. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lại hỏi thêm: ͏ ͏ ͏
-͏ Tên cậu ta là Lộ Chân? ͏ ͏ ͏
Lễ Nhạc càng kích động hơn: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng vậy, đúng vậy, là do tôi tự lấy tên, nó có khỏe không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
-͏ Lộ Chân tiểu hữu mới xuất thế không lâu, trước mắt vẫn còn là thiếu niên, hiện giờ đang ở trong cửa hàng của bạn tôi. ͏ ͏ ͏