Chương 2164: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4,125 lượt đọc

Chương 2164: Vô Đề

Nguyệt Tịch nói. ͏ ͏ ͏

-͏ Lại đợi hắn à? Chắc chắn lại phải mấy trăm năm nữa mới về, lần trước không nói gì đã đi mấy trăm năm. ͏ ͏ ͏

Tiểu tỷ tỷ rất bất mãn. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không nói gì, nếu như mấy trăm năm mà có thể quay về, bà sẵn lòng chờ. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Nguyệt Tịch đang nhìn lên bầu trời, rất nhanh bà đã trông thấy một bóng người đang đi về phía bên này. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch lập tức đứng dậy, sau đó nhảy lên bờ hồ. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, không sai, bà đã cảm nhận được. ͏ ͏ ͏

Đã về rồi, đúng là đã về rồi, sư huynh của bà không lừa bà. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Kiếm Thập Tam đã hạ xuống Thánh thú hồ. đứng cách đó không xa ngay trước mặt Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt khi nhìn thấy Nguyệt Tịch, Kiếm Thập Tam vội vàng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư, sư muội, tôi, tôi, tôi... ͏ ͏ ͏

Không đợi Kiếm Thập Tam nói xong, Nguyệt Tịch đã nở nụ cười vô cùng sáng lạn: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh đi chữa thương trước được không? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam sửng sốt, hình như hắn trông thấy hốc mắt sư muội hơi ẩm ướt, nhưng mà lại giống như không có việc gì. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn gật đầu nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Được, được, vậy, đợi vết thương của tôi khá hơn, lại, lại nói chuyện về Thiên Bia, Thiên Bi Thần Chiến với sư, sư muội. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch gật đầu dứt khoát: ͏ ͏ ͏

-͏ Ừ, tôi đợi sư huynh. ͏ ͏ ͏

Sau đó Kiếm Thập Tam rời khỏi chỗ này, vết thương của hắn thật sự vô cùng nặng, nhưng rất khó để gặp Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Hắn không muốn lãng phí thời gian nữa. ͏ ͏ ͏

Thấy Kiếm Thập Tam đã đi xa, Nguyệt Tịch mới đeo vòng tay lại, vòng tay vẫn còn nguyên vẹn, tuy rằng rất nhiều vết nứt, nhưng vẫn chưa hỏng. ͏ ͏ ͏

May mắn, may mắn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Trong cửa hàng bán đậu phụ, Tô Kỳ nhìn thức ăn trên bàn không có chút khẩu vị nào, mặc dù toàn là món ngon, nhưng mà cô lại không muốn ăn. ͏ ͏ ͏

Thậm chí cô còn đứng ngồi không yên. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt thở dài một tiếng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu oán phụ, có muốn về thay một bộ quần áo hay không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không hiểu nổi: ͏ ͏ ͏

-͏ Sao thế sư tỷ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đương nhiên phải thật xinh đẹp, để chờ tiểu Giang về. em không giống chị, chị đẹp bẩm sinh rồi, không cần trang điểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Em cũng xinh từ bé, cũng không cần trang điểm. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy tiểu Giang sắp về rồi, em có muốn ăn mặc đẹp một chút không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Muốn. ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy thì đi thôi. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Tĩnh Nguyệt lập tức kéo Tô Kỳ đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Cô chỉ có thể di chuyển sự chú ý giúp Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Hy vọng em rể có thể quay về trước khi trời tối, nếu không đúng là không dễ chịu lắm. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đã đi ra ngoài Xuyên Hà tiểu trấn, hai người muốn về nhà. ͏ ͏ ͏

Chỉ là hai người vừa đi được vài bước, đã nghe thấy có tiếng người hỏi ở phía sau lưng: ͏ ͏ ͏

-͏ Hai người muốn đi đâu vậy? ͏ ͏ ͏

Nghe thấy gọng nói này, Tô Kỳ lập tức sững sờ. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô quay người nhìn lại. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là trông thấy vẻ mặt nghi ngờ của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không nói câu nào lập tức chạy tới, sau đó lao thẳng vào ngực Giang Tả, ôm hắn thật chặt. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ có chút khó chịu, mây ngày nay cô ở bên cạnh Tô Kỳ, an ủi Tô Kỳ, sao không thấy Tô Kỳ bổ nhào vào ngực mình như vậy/ ͏ ͏ ͏

Em gái đã gả ra ngoài, đúng là như bát nước đổ đi. ͏ ͏ ͏

Cũng không cùng cô đến bảo khố mượn pháp bảo nữa, đây chính là bằng chứng. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt trực tiếp rời khỏi chỗ này, vừa rồi cô đã bảo ông chủ quán đậu phụ đóng gói đồ ăn còn chưa ăn đưa cho cô, chà chà, đây chính là bữa tiệc lớn đó, sau này muốn ăn cũng không có. ͏ ͏ ͏

Nhân dịp tiểu oán phụ còn chưa nhớ tới, lúc trong đầu con nhóc toàn hình bóng chồng nó, cô phải ăn nhanh mới được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt rời khỏi chỗ này, tất nhiên không ai để ý đến cô. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ôm Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhẹ một chút, cẩn thận dọa con. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức không vui: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Không quan tâm, cắn một cái trước đã. ͏ ͏ ͏

-͏ Ahhh, đau, đau, đau. ͏ ͏ ͏

Trên mặt tuyết, Giang Tả đang cõng Tô Kỳ đi về nhà. ͏ ͏ ͏

-͏ Rõ ràng là em cắn anh, vì sao sau đó lại biến thành anh cõng em? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn về phía trước nói. ͏ ͏ ͏

Lúc này hắn vẫn chưa đi đến thị trấn Xuyên Hà, không phải vì cách quá xa, mà vì Giang Tả đã đi đường vòng. ͏ ͏ ͏

Rất lâu rồi hắn không cõng Tô Kỳ, hắn muốn cõng lâu một chút. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn không do dự chút nào, chòn còn được vòng, còn việc Tô Kỳ có nhận ra hay không, hắn không quan tâm. ͏ ͏ ͏

Nhìn ra thì thế nào? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nằm trên lưng Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vợ anh đang mang thai, hiện giờ hơi mệt, bảo anh cõng có sao không? ͏ ͏ ͏

Nói đến đó, Tô Kỳ lại dựa đầu vào vai Giang Tả: ͏ ͏ ͏

-͏ Có phải anh cảm thấy em nặng quá hay không? ͏ ͏ ͏

-͏ Không phải. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói ngay không hề do dự. ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right