Chương 2166: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 756 lượt đọc

Chương 2166: Vô Đề

Hắn có thể cảm nhận được. ͏ ͏ ͏

Sau đó Liễu Hàn không nói gì, nhưng ý tứ rất rõ ràng, cậu có thể đi rồi. ͏ ͏ ͏

Đối với chuyện này, Chung Dịch Dương dễ dàng hiểu đượ, sau khi chào Liễu Y Y, hắn lập tức ra về. ͏ ͏ ͏

Ngược lại mẹ Liễu Y Y lại cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Lần sau nhân lúc cha Y Y không có ở đây thì đến nhé. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Đợi Chung Dịch Dương đi rồi, Liễu Y Y mới bất mãn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cha, cha làm gì mà dữ như vậy. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn ngồi xuống bàn cầm đũa gắp thức ăn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Rốt cuộc thằng nhóc kia có gì tốt? ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ồ, món ăn này không tệ, khả năng nấu nướng của mẹ con tiến bộ nhiều như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chung Dịch Dương nấu đấy. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Sau đó mẹ Liễu Y Y cũng ngồi xuống nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Lúc nhận ngộ đạo trà, sao không thấy ông cáu kỉnh như vậy. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, Liễu Hàn đã nhận ngộ đạo trà, hắn không cách nào từ chối, quan trọng là không từ chối được. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nhìn thấy thằng nhóc kia hắn vẫn khó chịu. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Khu vực ma tu. ͏ ͏ ͏

Lúc này Đan Tuyết ma nữ đang ở bên sư phụ mình. ͏ ͏ ͏

Sư phụ cô đã hôn mê ba ngày rồi, cô có chút lo lắng, cũng may khí tức vẫn bình thường, cho nên coi như cô vẫn tỉnh tao được. ͏ ͏ ͏

Có điều khi thấy Mặc Ngôn ma tu lại nhảy nhót ở biên giới, cô rất muốn qua đó đánh cho cô ta tàn phế. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc cô không nỡ để sư phụ lại một mình, đành phải để sau này lại đánh. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, cuối cùng Đan Tuyết ma nữ cũng thấy sư phụ cô mở mắt ra. ͏ ͏ ͏

Cô lập tức vui sướng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư phụ, người tỉnh rồi? ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu mở to mắt nhìn, đầu óc bà vẫn có chút mơ hồ, nhưng rất nhanh bà ta đã nghĩ ra mọi chuyện. ͏ ͏ ͏

Sau đó bà ta lập tức ngồi dậy hỏi Đan Tuyết ma nữ: ͏ ͏ ͏

-͏ Là ai đã ra tay? ͏ ͏ ͏

Tuy rằng trong lòng bà ta đã có suy đoán, nhưng mà bà ta vẫn muốn hỏi một chút. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ ấp úng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Là, là sư phụ Mặc Ngôn, có điều hắn cũng không làm gì. ͏ ͏ ͏

Ánh mắt Nam Huyên ma tu trở nên lạnh lẽo: ͏ ͏ ͏

-͏ Cũng không làm gì? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ càng hoảng sợ hơn, quả nhiên sư phụ cô tức giận. ͏ ͏ ͏

Dưới cái nhìn chăm chú của bà ta, Đan Tuyết ma nữ đánh phải nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ôm, ôm sư phụ một chút. ͏ ͏ ͏

Sau đó vốn dĩ Đan Tuyết ma nữ cho rằng sẽ trông thấy sát ý trên người sư phụ cô, nhưng mà điều khiến cô khó hiểu là, không có sát ý, cũng không có hàn ý. ͏ ͏ ͏

Sư phụ cô không thèm để ý sao? ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ nhìn sư phụ, rất hiếu kỳ sao sư phụ của mình đột nhiên bình tĩnh lại.

Sau đó Ma Tu Nam Huyên lập tức nói:

- Đúng rồi, Tuyết Nhi, ta ngủ bao lâu rồi?

- Dạ?

Đan Tuyết Ma Nữ còn đang định nói chuyện Thiên Bi Thần Chiến, liền đáp:

- Ba ngày.

- Ba ngày?

Ma Tu Nam Huyên nhíu mày, đã lâu như vậy, cô phải lập tức lên đường ra ngoài.

Nhìn thấy Ma Tu Nam Huyên đứng dậy, Đan Tuyết Ma Nữ:

- Sư phụ, người định làm gì vậy?

Ma Tu Nam Huyên:

- Không phải bên ngoài đang đánh trận sao? Vi sư phải ra ngoài hỗ trợ.

- Nhưng mà đã đánh xong rồi.

Đan Tuyết Ma Nữ nhìn sư phụ:

- Chúng ta đã thắng Thiên Bi Thần Chiến rồi.

Ma Tu Nam Huyên sững người, thắng rồi?

Đánh xong rồi?

Không phải nói là sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của nhân tộc sao?

Làm sao lại có thể kết thúc sớm như vậy được?

Bên trong đã xảy ra chuyện gì rồi?

Nhưng cô cũng không để ý, ngược lại hỏi:

- Vậy còn nội bộ nhân tộc thì sao?

Đan Tuyết Ma Nữ lập tức đáp:

- Sư huynh truyền tin tức trở về, nói đã bình định được, hầu như không có thương vong, cái vị tiền bối đánh ngất sư phụ kia cũng vẫn còn yên ổn. Sư huynh còn nói nếu muốn báo thù thì phải chờ hai ngày, bây giờ ra tay có thể sẽ bị cho là kẻ thù bên ngoài.

Ma Tu Nam Huyên nhất thời bình tĩnh một chút, sau đó nhìn Đan Tuyết Ma Nữ:

- Sư huynh con còn nói cái gì?

Đan Tuyết Ma Nữ:

- Tin tức này, đổi một viên Ngũ phẩm linh thạch, không được ghi nợ, cũng không được mặc cả.

Ma Tu Nam Huyên:

"..."

Đan Tuyết Ma Nữ cảm thấy sư huynh của cô có chút tàn nhẫn, tin tức này có hơi đắt, lúc đánh trận cũng có thể mang lại món lợi kếch xù như vậy sao?

Nhưng Ma Tu Nam Huyên không nói gì thêm.

Chỉ là viên Ngũ phẩm linh thạch thôi mà, cứ cho cũng được.

Hi vọng đứa đồ đệ này của cô còn đủ dũng khí để quay về.

...

Sáng sớm hôm sau, Giang Tả đã bị Tô Kỳ kéo đi mua sắm.

Giang Tả bất lực:

- Trên người anh có thương tích, cần phải ngủ lâu hơn một chút.

Tô Kỳ:

- Đêm nay về ngủ tiếp, em còn chẳng cảm nhận được trên người anh có thương tích cơ.

Giang Tả ngáp một cái:

- Đó là bởi vì cảm giác của em không đủ nhanh nhạy. Thật ra anh bị trọng... á, đau, đau, buông tay.

Tô Kỳ rút cánh tay ra khỏi eo Giang Tả, nói:

- Còn trọng thương không?

Giang Tả cảm thấy toàn thân đều tỉnh lê.

- Hết rồi, giờ anh dậy ngay đây. À đúng rồi, nhớ mặc dày một chút.

Giang Tả nhìn thấy Tô Kỳ đi định thay quần áo liền nói.

- Tuân lệnh.

Tô Kỳ nói xong liền chạy đi thay quần áo.

Lúc thay quần áo cũng không hề có ý định cho Giang Tả xem.

Sau khi Giang Tả thay quần áo xong, liền cầm lấy lược, đợi Tô Kỳ đi ra, sau đó buộc tóc cho cô.

Điều này đã trở thành một thói quen.

Cũng không biết còn muốn buộc bao nhiêu năm nữa.

Khi nào thật sự không muốn buộc nữa, thì sẽ lén cắt tóc Tô Kỳ đi.

- Anh đang nghĩ chuyện xấu gì hả?

Tô Kỳ ló đầu ra khỏi phòng tắm nhìn Giang Tả.

Giang Tả:

- ..., không, mau chóng thay đồ đi, nếu không anh đi vào đó.

- Hừ, có muốn cũng chẳng cho anh xem.

Nói xong cô liền đóng cửa lại tiếp tục thay quần áo.

Giang Tả khinh thường, ai thích xem chứ.

Cũng chẳng phải là chưa từng xem qua.

Đợi một lúc sau, Tô Kỳ liền thò đầu ra.

Giang Tả:

- Làm gì đó?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right