Chương 2172: Vô Đề
Ma Tu Nam Huyên quay đầu nhìn sang một bên không lên tiếng. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên cười: ͏ ͏ ͏ ͏
- Cô không nói ra tôi không luyện đâu. ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên nhìn Tứ Nguyệt Thiên có chút lo lắng, sau đó nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chính là, chính là... ͏ ͏ ͏ ͏
- Là ai? ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Chính là, chính là ... ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên có chút xoắn xuýt, sau đó quay đầu nhìn về phía một bên núi, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Mặc Ngôn sư phụ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Thật sự là tên tiểu tử Vân Tinh đó? ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên khó hiểu hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy thì tại sao hắn không tìm đến tôi? Nâng hạng lên bát giai không phải chuyện tầm thường, tôi vẫn sẽ làm. ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên nhìn về phía xa xa: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hắn không có tiền. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên ngẩn ra, gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Khó trách. ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên lập tức nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy cô có luyện không? ͏ ͏ ͏ ͏
Cô luôn cảm thấy mặt mình hơi nóng, không thể đợi thêm được nữa, nếu không phải vì viên Đan Dược kia thì ai mà đứng ở chỗ mất mặt này cơ chứ. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nhìn Ma Tu Nam Huyên: ͏ ͏ ͏ ͏
- Có luyện hay không cũng không quan trọng. Tôi chỉ là tò mò. Hai người hòa giải rồi? ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên lắc đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Còn chưa từng làm hòa, lấy đâu ra hòa giải. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên lập tức nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy nếu có một vị sư tỷ đối tốt với hắn thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên suýt chút nữa nhảy dựng lên, sau đó mạnh miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chuyện đó có liên quan gì tới tôi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Được rồi, tôi giúp hai người luyện. Nhưng mà cô có nguyên liệu không? Đắt đến mức không có giá ấy. ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên trực tiếp ném ra một trữ vật pháp bảo: ͏ ͏ ͏ ͏
- Này. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên vừa nhìn, liền kinh ngạc: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhiều như vậy sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên: ͏ ͏ ͏ ͏
- Còn hai cái. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên: ͏ ͏ ͏ ͏
- ... Cô thật sự không tiếc sao. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cô đưa cho Thiên Dương Đạo Nhân luyện đan, cũng không tìm cô để lấy tiền. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên cười lắc đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thật không giống, tôi hạ độc. Nếu cô đồng ý hạ độc tiểu tử Vân Tinh kia, tôi cũng không lấy tiền của cô. ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu Nam Huyên: ͏ ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏ ͏
Đây đều là một đám biến thái. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Hôm nay Giang Tả không bị Tô Kỳ kéo dậy nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngược lại Tô Kỳ vẫn đang ngủ. ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả tỉnh lại cũng hoàn toàn không chút ý định quấy rầy Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏
Dù sao Tô Kỳ đang ngủ, hắn cũng không định xem trên TV, ồn ào làm Tô Kỳ tỉnh lại thì hắn cũng chẳng còn cách nào xem nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ là lúc Giang Tả lấy điện thoại ra, chợt nghe thấy tiếng muỗi kêu. ͏ ͏ ͏ ͏
Quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện trên mặt Tô Kỳ có một con muỗi. ͏ ͏ ͏ ͏
Khoảnh khắc nhìn thấy con muỗi này, Giang Tả sửng sốt, cơ hội ngàn năm có một. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả vươn lòng bàn tay không chút do dự, vỗ thật mạnh lên mặt Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏
Bốp một phát, tay Giang Tả cứ vậy dừng ở trên mặt Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lần này Tô Kỳ tỉnh lại, cũng là bị ngẩn người. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô nhìn Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏
- Anh làm gì đó? ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghiêm túc: ͏ ͏ ͏ ͏
- Trên mặt em có muỗi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy cho nên anh đánh em? ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả trong mắt hiện lên vẻ xơ xác, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Dám động đến người phụ nữ của anh, nó phải chết. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ càng thêm ngơ ngẩn, sau đó lấy lại tinh thần: ͏ ͏ ͏ ͏
- ..., anh cho rằng nói lời này hữu dụng sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả thu tay về, thuận tiện xoa xoa người Tô Kỳ, nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Bây giờ anh nói yêu em, còn kịp không? ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngồi dậy: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ý của anh là? ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả lấy chăn bông che mình lại: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đừng đánh mặt. ͏ ͏ ͏ ͏
Giữa trưa, Giang Tả ngồi trên xe lăn bị Tô Kỳ đẩy ra khỏi nhà. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam hôm nay đã xuất quan, hắn đã hoàn toàn ổn rồi, cho nên hắn phải đi gặp sư muội của hắn. ͏ ͏ ͏ ͏
Vừa liên lạc với sư muội của hắn, bây giờ sẽ qua đó. ͏ ͏ ͏ ͏
Chẳng mấy chốc Kiếm Thập Tam đã nhìn thấy Nguyệt Tịch, Nguyệt Tịch vẫn đang đứng bên Hồ Thánh Thú. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô đã ở đây mấy ngày rồi, chỉ đợi Kiếm Thập Tam đến. ͏ ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, ngày hôm nay đã lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đến trước mặt Nguyệt Tịch, ngẩn người hồi lâu. ͏ ͏ ͏ ͏
Bởi vì luôn muốn đến gặp sư muội, nên hắn đã quên mất một điều. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc hắn phải nói gì với sư muội của mình đây? ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhìn Nguyệt Tịch, xoắn xuýt hồi lâu mới nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Anh, anh, anh đã khỏi rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch lúc này mới gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lại không nói nên lời. ͏ ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch lúc này mới lên tiếng: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy thì sư huynh nói về quá trình Thiên Bi Thần Chiến đi, lúc đó em sẽ nói cho bọn họ. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vừa, vừa vào là, tiểu hữu đánh, xung phong đi đầu. Sau đó, sau đó tiểu hữu phát hiện, phát hiện ngọn nguồn. Liền, liền đến lượt anh đánh. Anh dùng, dùng kiếm, giải, giải quyết hết bọn, bọn họ. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói xong liền dừng lại. ͏ ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hết, hết rồi? ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hết, hết rồi? ͏ ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏ ͏