Chương 2180: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2,689 lượt đọc

Chương 2180: Vô Đề

Quên đi, để bọn họ tranh thủ thời gian chia cho nhanh. ͏ ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử không thèm quan tâm nữa, hắn chưa từng có tiền, còn có mặt mũi nào đến đây ăn. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng điều đáng buồn hơn nữa là Ông chủ Chung sắp lấy vợ rồi, hắn còn chưa gặp được ngã rẽ tình yêu. ͏ ͏ ͏ ͏

Thôi bỏ đi, ăn kem cái đã. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh hiện tại rất đau khổ, cũng không biết Tiểu Lê lại đi đâu rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Hơn nữa tập đoàn Thiên Hòa hơn 30 người tới đây, đều không thể tìm được. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cậu có thể đi tìm cái người kia. ͏ ͏ ͏ ͏

An Khê vừa ăn vặt vừa nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô vẫn sử dụng tiếng bụng, hoàn toàn không có ý định mở miệng. ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Bi Thần Chiến đã qua, hơn nữa Thiên Bi Thần Chiến cũng hoàn toàn kết thúc. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô được coi là hoàn toàn an toàn, hơn nữa cũng sẽ không có ai xem cô là người ngoại lai mà tới đối phó cô nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô có thể yên tâm sống ở Nhân Tộc Đại Địa. ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh lắc đầu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Không được, Phá Hiểu càng ngày càng mạnh, ra tay cũng càng ngày càng khoa trương. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc trước có sự uy hiếp của Phá Hiểu, Tiểu Lê rất ngoan ngoãn, gần đây, Phá Hiểu đã lâu không xuất hiện, lại càng to gan hơn. ͏ ͏ ͏ ͏

An Khê: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tìm không được thì không cần nữa, chỉ là con hồ ly thôi mà. ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh cũng không để ý, ngược lại nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tiền bối cũng biết mà, tôi không thể vứt bỏ Tiểu Lê. ͏ ͏ ͏ ͏

An Khê: ͏ ͏ ͏ ͏

- Không có bảo cậu vứt bỏ, chỉ bảo cậu đừng cần nó nữa thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Cái này có gì khác nhau sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Tại sao hắn không thể cảm nhận được? ͏ ͏ ͏ ͏

Một lúc sau, An Khê nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tôi đói bụng. ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh lập tức nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tiền bối... ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh chưa kịp nói xong, An Khê đã lên tiếng: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tôi biết con hồ ly thối kia ở đâu. Nếu cậu để tôi đói, tôi sẽ ăn nó. ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này An Khê lại nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu như tôi ăn no rồi, tôi có thể bảo đảm con hồ ly thối kia vẫn sống yên ổn. ͏ ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏ ͏

- ... tiền bối chờ một chút, tôi đi ngay. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Thánh Địa Cấm Địa. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay khi Nguyệt Tịch vừa đến đây, Chí Thiện liền quay đầu sang một bên. ͏ ͏ ͏ ͏

Chí Ác nhìn cô chằm chằm như hổ rình mồi, suýt nữa lao tới cắn xé. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có cần tới mức đó không? Chí Thiện đã hẹn trước đâu rồi? ͏ ͏ ͏ ͏

Chí Thiện chậm rãi nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ý thức chủ quan bảo tôi làm thế này. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi còn như thế nữa thì ta, gọi ta vào để nhìn sắc mặt của ngươi à? ͏ ͏ ͏ ͏

Chí Thiện quay đầu nhìn Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ý thức chủ quan nói, ta hồi sinh thì việc đầu tiên sẽ là đánh ngươi, ngươi không thể dùng thân phận đàn áp ta. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch mỉm cười, sau đó ngồi bên hồ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy thì phải xem ta có đánh lại ngươi hay không. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ý thức chủ quan khinh thường nói, ngươi làm như thế là chơi xấu. ͏ ͏ ͏ ͏

Chí Thiện ưu tư. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không quan tâm, ngược lại nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng có lẽ ngươi không đánh được ta đâu. Ta đã hỏi. Phải rất lâu, rất lâu ngươi mới có thể hồi sinh. U Ti đã phân làm hai chạy khắp thế giới này rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thuần Túy do dự một lúc: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đừng chạy lung tung có được không, nếu được ngươi nói với ca ca của ta chém chết hắn. Còn chẳng bằng an tâm ngủ một giấc. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏ ͏

- ... Có lẽ không được rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Bởi vì Thiên Đại Đại Cục luôn luôn ở đó, cho nên hắn phải bảo vệ tới cùng. ͏ ͏ ͏ ͏

Xem ra thời gian hồi sinh vẫn chưa tới, cũng không biết phải đợi bao lâu. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng tốt một điều, chính là vẫn còn hi vọng, Tần Thiên Ngưng có hi vọng, ít nhất là không cần chờ đợi trong mơ hồ nữa, vì U Ti vẫn còn sống. ͏ ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nghe nói ngươi sống lại sẽ có thể kết hôn, có phải là có chút sốt ruột rồi? Muốn sớm sống lại sao? Đáng tiếc ghê, vẫn là phải chờ đợi. ͏ ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nhìn Nguyệt Tịch, Chí Ác bắt đầu gầm gừ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ý Thức chủ quan đã quyết định rồi. Nói cho Thánh Địa biết việc ngươi tiến vào Cấm Địa, thỉnh bọn họ nhốt ngươi lại, để ngươi và sư huynh mười năm không gặp. Sau đó còn đem chuyện ngươi thích sư huynh ngươi phát thanh ở Thánh Địa. Ý Thức chủ quan vô cùng hung dữ nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Có phải không chơi nổi nữa rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Lại đi làm những chuyện mà con người không bao giờ làm. ͏ ͏ ͏ ͏

Ở trong một thành phố nào đó, một đạo sĩ quay đầu nhìn về phía Thánh Địa, cuối cùng quay đầu lại mỉm cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Duyên, đúng là tuyệt không thể tả. ͏ ͏ ͏ ͏

Bộp! ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay lúc quay đầu, hắn đã bị tát một phát ngược quay lại. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hôm nay vẫn là đi mở hàng đi, hi vọng không đụng đến con người hung ác kia, hắn vẫn còn nợ ta Linh Thạch, có cơ hội thì đi đòi sau, hi vọng không có cơ hội. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Một vài tháng sau. ͏ ͏ ͏ ͏

Xuyên Hà Tiểu Trấn. ͏ ͏ ͏ ͏

Phía trên bầu trời vô tận của tiểu trấn, hai luồng khí tức không ngừng va chạm. ͏ ͏ ͏ ͏

Giữa bọn họ bế tắc hồi lâu, hai khí tức cuối cùng bắt đầu chậm rãi thay đổi, biến thành hai khí tức giống nhau như bóng người. ͏ ͏ ͏ ͏

Hai khí tức này dồn dập hơn nữa, như thể chúng đang nắm tay nhau và bắt đầu bẻ cổ tay. ͏ ͏ ͏ ͏

Để xem ai có thể bẻ ai. ͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right