Chương 2182: Hoà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2,871 lượt đọc

Chương 2182: Hoà

Còn chuyện con trai, con gái không quan trọng, bình an vô sự là ổn rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền toái thì phiền toái, cứ nuôi lớn là được rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà nghe tin Tô Kỳ đã sinh, cả đám Thánh Nữ Dự Khuyết đều cười. ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ sinh rồi, lập tức có thể nhìn em bé. ͏ ͏ ͏ ͏

- Em muốn bé. ͏ ͏ ͏ ͏

- Em cũng muốn bé. ͏ ͏ ͏ ͏

- Em trước. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chị là sư tỷ, chị trước. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tĩnh Nguyệt bước tới: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chị lớn nhất, chị trước, hơn nữa chị còn là Thánh Nữ. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên: "..." ͏ ͏ ͏ ͏

Thánh nữ sư tỷ quá đáng thật, vậy mà lại dùng thân phận thánh nữ để đàn áp bọn họ. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Thanh Liên tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vừa khi nãy tại sao Thánh Nữ đột nhiên lại hét lên câu kia? ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chị không biết, chị cảm thấy có người cần chị giúp đỡ một tay, nên chẳng hiểu tại sao lại hét lên câu nói kia. Tuy rằng có chút kì quái nhưng thôi cũng chẳng sao, cháu gái của chị cuối cùng cũng ra đời rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả lúc này chờ Tô Kỳ đi ra, hắn bây giờ không thấy Tô Kỳ cũng chẳng an tâm. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ bị đẩy ra, ôm một đứa trẻ trông có chút xấu xí, làn da của đứa trẻ rất khô , còn nhăn nheo nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Không đẹp, vẫn là ngắm Tô Kỳ thì tốt hơn. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mà vừa nhìn tới Tô Kỳ, Tô Kỳ đã có chút yếu ớt nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sao anh lại dùng bộ mặt chán ghét đó nhìn con gái của anh vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cảm thấy không đẹp bằng em. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bĩu môi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện đó cũng do anh gây, em đẹp hơn anh nhiều. Nếu đứa bé không ưa nhìn, đều là giống anh hết. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả theo bản nằn nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Em sinh chứ đâu có phải anh sinh. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ há mồm muốn cắn Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Anh làm cho em mang thai. Đứa bé là con của anh. Em chỉ giúp anh sinh thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hai đứa có sức để cãi nhau hả, có thể đợi về tới phòng hồi sức rồi cãi tiếp không? ͏ ͏ ͏ ͏

Dì nhỏ lập tức nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả liền phụ giúp đẩy Tô Kỳ đến phòng bệnh, tay không nắm lấy tay Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả, cứ muốn trước tiên cắn một miếng đã, nhưng lại không có bao nhiêu sức lực. ͏ ͏ ͏ ͏

Chờ đã, không được để ông xã mình mất mặt. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Buổi chiều cùng ngày, sau khi sắp xếp xong cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch mang theo một giỏ trứng luộc trong nước Ngộ Đạo trà, định đem đi phát một chút. ͏ ͏ ͏ ͏

Dù sao thì Tiểu Cửu nhà bà sinh rồi, đây là chuyện vui. ͏ ͏ ͏ ͏

Sinh ra một cô bé hết sức dễ thương. ͏ ͏ ͏ ͏

Dù bây giờ chưa đủ đáng yêu nhưng vài ngày nữa nó sẽ rất đáng yêu. ͏ ͏ ͏ ͏

Có Giang Tả ở đó, Nguyệt Tịch cũng không lo lắng, dù sao Giang Tả cũng không thiếu sức. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam cùng Nguyệt Tịch đi phát trứng luộc trong nước Ngộ Đạo trà. ͏ ͏ ͏ ͏

Trứng luộc trong nước Ngộ Đạo trà này là vô giá, hơn nữa còn ngon, cũng chỉ có mỗi nhà bọn họ là đi phát ra thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Những người khác không có sức mạnh như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch đưa cho Kiếm Thập Tam một quả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, cái này cho huynh. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đương nhiên nhận lấy. ͏ ͏ ͏ ͏

Bọn họ cứ thế đi tới nhà tiếp theo. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhất định phải đi theo, bởi vì còn muốn đi phát ở nơi khác, dù sao Nguyệt Tịch cũng không mở được cửa không gian. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không ăn trứng, mà đang suy nghĩ những gì Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Khi chỉ có hai người, khi thích hợp, có thể nói câu đó. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nghĩ bây giờ hẳn là có thể. ͏ ͏ ͏ ͏

Vì vậy, sau khi do dự, Kiếm Thập Tam mở miệng: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư, sư muội ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch dừng lại nhìn Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư huynh gọi muội? ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhìn Nguyệt Tịch, Nguyệt Tịch cũng nhìn Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Huynh, ta, có chuyện, muốn, muốn, nói với sư muội. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có chuyện gì vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

- Thế giới, thế giới, thế giới, lớn như vậy, ta, ta, ta muốn đem sư muội, đi, đi xem. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói rất lắp bắp. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc nghe những lời này, Nguyệt Tịch sững sờ, hai mắt lập tức tràn đầy màu sắc. ͏ ͏ ͏ ͏

Bà cảm thấy tuyết xung quanh mình tan ngay lập tức, trăm hoa đua nở, chim hót hoa thơm. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch bật cười. ͏ ͏ ͏ ͏

Đợi hàng mấy trăm năm, cuối cùng cũng đợi được. ͏ ͏ ͏ ͏

Bà có chút lúng túng nhìn xung quanh, cuối cùng lại nhìn về rổ trà trong tay minh. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó lấy ra một quả trứng luộc trong nước Ngộ Đạo trà: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cái này cho sư huynh. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lập tức bắt được. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch lần nữa cầm lấy trứng luộc trong nước Ngộ Đạo trà nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cái này cũng cho sư huynh. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam cũng bắt được. ͏ ͏ ͏ ͏

Lập tức, Nguyệt Tịch lấy thêm một đống trứng luộc đưa cho Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cái này, cái này, cái này, cái này, đều cho sư huynh. ͏ ͏ ͏ ͏

Cuối cùng, Nguyệt Tịch trực tiếp đặt cái giỏ vào tay Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cái này cũng cho sư huynh. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam hơi sững sờ, tuy rằng không hiểu, nhưng hắn biết rõ một điều, sư muội thật sự rất rất vui. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiểu hữu thật sự không có lừa dối hắn, trừ chuyện nấu ăn ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau khi đem tất cả mọi thứ giao cho Kiếm Thập Tam, Nguyệt Tịch chắp tay sau lưng, nhìn Kiếm Thập Tam cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy khi nào chúng ta xuất phát đây? ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right