Chương 219: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3,242 lượt đọc

Chương 219: Vô Đề

Giang Tả nhìn thoáng qua người nói chuyện, sau đó mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Bát Quái Thải ngư không nghe được âm thanh. ͏ ͏ ͏

Bát Quái Thải ngư không phải cá thật, không thể hiểu theo phương thức thông thường. ͏ ͏ ͏

Người kia ngẩn ra, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cậu nói nó nghe không được thì nó thật sự không nghe thấy sao? Vậy tôi nói cậu không nghe hiểu tiếng người, có biết tắt tiếng chuông không vậy? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói nhiều, tùy tay vung cần câu, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai quết vào người kẻ kia. ͏ ͏ ͏

Quất kẻ đó bay xuống hồ. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả lại ung dung ngồi ở bên cạnh câu cá. ͏ ͏ ͏

Rất nhiều người đều ngẩn ra, đây là công nhiên đánh nhau tại chỗ này? ͏ ͏ ͏

Sẽ bị Thánh Địa đuổi ra đúng không? ͏ ͏ ͏

Lúc này, tu sĩ rơi xuống nước cố gắng bơi lên bờ, khi lên bờ, hắn không gây sự với Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Hắn mới leo lên khỏi mặt nước, còn khá bình thường. ͏ ͏ ͏

Lúc trước hắn muốn né qua, nhưng thế công của cần câu kia quá xảo quyệt, hắn căn bản tránh không khỏi. ͏ ͏ ͏

Hắn vốn cho rằng đối phương chỉ là người thường, hiện tại dù là đồ ngốc cũng biết đối phương không phải người thường. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa nhất định là tu sĩ lợi hại hơn hắn. ͏ ͏ ͏

Hắn vốn không có bối cảnh gì, tự nhiên không muốn xung đột với người này. ͏ ͏ ͏

Cho nên chỉ có thể xám xịt rời đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, không có người dám nói cái gì, nhưng người của Thánh Địa không xuất hiện, điều này chứng minh Thánh Địa theo dõi nơi này khá lỏng lẻo. ͏ ͏ ͏

Anh em Y gia thoải mái hơn nhiều, vì Giang Tả nên không có người nào dám công nhiên làm gì hai người. ͏ ͏ ͏

Nhưng anh em Y gia vẫn không câu cá, bọn họ muốn chờ thêm một lúc rồi tính. ͏ ͏ ͏

Ít nhất chờ nhiều người đều câu được rồi họ mới câu tiếp. ͏ ͏ ͏

Sau đó Y Vũ kêu Y Y đi ngủ trước, phải biết rằng hiện tại đã khuya. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng bên trong không có hiện tượng như trời tối, nhưng giờ sinh vật vẫn còn. ͏ ͏ ͏

Đặc biệt là đối với người thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng Y Y chưa ngủ thì chợt thấy một đám người mặc đồ kỳ dị đi tới. ͏ ͏ ͏

Phía đối diện có mấy người, mặc quần áo đủ màu, tay cầm các loại cần câu đủ màu, có vài người tóc nhuộm mấy màu. ͏ ͏ ͏

Tóm lại những người kia vô cùng chói mắt, đặc biệt là khi ở trong nhóm người thường. ͏ ͏ ͏

Quả thực là độc đáo riêng biệt, hạc trong bầy gà. ͏ ͏ ͏

Y Y giật mình đến quên khép cằm. ͏ ͏ ͏

Càng làm cho cô kinh ngạc là, những người kia đi hướng chỗ của cô. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, bọn họ đến gần trước mặt cô, Y Y nhìn kỹ, phát hiện đều là trai xinh gái đẹp, đặc biệt đẹp trai, đặc biệt xinh đẹp. ͏ ͏ ͏

Còn có một thiếu nữ xinh đẹp cỡ tuổi như cô. ͏ ͏ ͏

Những người kia đứng trước mặt bọn họ, Y Vũ che chở Y Y, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Chỉ riêng Giang Tả không quay đầu lại. ͏ ͏ ͏

Những người kia nhìn hai người Y Vũ, lại nhìn bên tay kia của Giang Tả, cuối cùng Mặc Ngôn bước tới chỗ không có ai, ngồi xuống câu cá. ͏ ͏ ͏

Không sai, những người kia tự nhiên là đoàn người Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏

Sau khi Mặc Ngôn ngồi xuống, Lục Nguyệt Tuyết cúi đầu ngồi cạnh Mặc Ngôn, cô chỉ hy vọng nơi này không có ai nhận biết cô. ͏ ͏ ͏

Xấu hổ quá đi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử cũng ngồi xuống. Tiêu Tiểu Mặc thì mang theo Sơ Tình, Sơ Thanh đi tới chỗ Y Vũ, có đủ vị trí, sẽ không chen chúc. ͏ ͏ ͏

Hai người Y Vũ tự nhiên nhường khoảng trống một chút. ͏ ͏ ͏

Những người kia vừa đến đã lẳng lặng chọn xong vị trí, cảm giác rất lợi hại, rất có khí tràng, không có người dám nói một câu nào. ͏ ͏ ͏

Sau đó đám người Liễu Y Y, Trần Ức đi tới ngồi xuống chỗ Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏

Mọi người đều không nói chuyện, lấy cần câu ra câu cá, tiết tấu vô cùng tốt. ͏ ͏ ͏

Câu được một lúc, Mặc Ngôn bỗng hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Có thể nói chuyện được không? Cảm giác kiềm chế rất khó chịu. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết muốn nói rằng không khó chịu, nhưng đang câu cá, không tiện gõ chữ, dù gõ chữ cũng không ai xem. ͏ ͏ ͏

Lại dùng giọng đọc tự động? ͏ ͏ ͏

Nếu đọc nhiều lần sẽ để lại ấn tượng với người khác rằng giọng của cô là máy móc, điều này không tốt. ͏ ͏ ͏

Cho nên, Lục Nguyệt Tuyết giữ im lặng. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiêu tỷ, em muốn về. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc phớt lờ yêu cầu của Sơ Tình, mà là nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Cha mẹ của em nói rằng biểu hiện không tốt, đừng rèn sắt. Lần này bị thương nặng như vậy không phải lỗi do chị. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn câu cá. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người đoán xem ai trong nhóm chúng ta câu được cá trước? ͏ ͏ ͏

Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi cá một viên Nhất phẩm, cược Sơ Thanh. ͏ ͏ ͏

Dương Mộc: ͏ ͏ ͏

-͏ Mở bàn cược không? Ai làm nhà cái? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách không nói chuyện, bởi vì hắn không có một viên Linh thạch nào, không tham gia được. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Để tôi làm cái cho! ͏ ͏ ͏

Lúc này, Sơ Thanh bỗng lên tiếng: ͏ ͏ ͏

-͏ Cái đó... hình như em câu được rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Sơ Thanh nhấc cần câu lên, một con cá bảy màu chui vào người của hắn. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right