Chương 608: Vô Đề
Ngay lập tức nguyền rủa ngữ được hoàn thành, lời nguyền khủng khiếp bắt đầu ngấm vào cơ thể của Tiên Linh phủ chủ. ͏ ͏ ͏
Đại nguyền rủa làm cho nơi này khuếch tán đầy khí tức nguyền rủa, Nguyền Rủa chi lực càng tiếp tục lan rộng. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên đứng trên bờ thở dài, cuối cùng ngăn cách không gian nơi đây, biến nó thành bí cảnh để ngăn chặn nguyền rủa lan tràn. ͏ ͏ ͏
Nếu cứ tiếp tục mở rộng như này, không biết bao nhiêu người sẽ chết dưới nguyền rủa. ͏ ͏ ͏
Lúc này, nguyền rủa rủa vẫn còn đang tiếp tục, Tần Thiên trên bờ lại cau mày: ͏ ͏ ͏
-͏ Phiền toái đến rồi, tồn tại kia đã thức tỉnh. Thôi quên đi, đã chấp nhận cho nha đầu này tùy hứng thì nên biết phía sau không dễ dọn dẹp. ͏ ͏ ͏
May mà trước đó đã chuẩn bị tốt, không đến mức ảnh hưởng quá lớn. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy nơi này Giang Tả có chút kinh ngạc, Tần Thiên kỳ thật đã có chuẩn bị tất cả. ͏ ͏ ͏
Nếu sự chuẩn bị này vẫn còn, có lẽ vấn đề sẽ không quá lớn. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc Giang Tả muốn xem phía sau xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏
Đoạn video bỗng đột ngột dừng lại. ͏ ͏ ͏
Hết rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đến lúc mấu chốt lại ngừng? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy bất đắc dĩ, cuối cùng đành lắc đầu, trực tiếp đi vào cung điện. ͏ ͏ ͏
Nhắc mới nhớ, hắn hoàn toàn không biết Trớ Chú chi chủ đến từ đâu, nếu không thay đổi, có vẻ như nó tới từ thời kỳ viễn cổ, không phải bị phong ấn thì chính là ngủ say. ͏ ͏ ͏
Sau đó, tỉnh lại thì gặp Tần Thiên. ͏ ͏ ͏
Chỉ có thể buộc phải ngủ say tiếp. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả dừng lại, đám người Trần Ngạn cũng không dám hỏi, hiện tại lại bước tiếp, bọn họ đương nhiên muốn đi theo. ͏ ͏ ͏
Nhưng Nguyền Rủa chi lực phát ra từ cung điện thực sự rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Trần Ngạn không khỏi lên tiếng: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiền bối, xông vào như thế này có phải quá liều lĩnh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Các người có thể ở bên ngoài chờ. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chúng tôi đi vào thì sao? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu là Thánh nữ dự khuyết, chỉ cần đi đến nơi có chứa tin tức, cô sẽ tiến vào trạng thái. ͏ ͏ ͏
Nhưng những chỗ như vậy thường không phải là nơi bình thường. ͏ ͏ ͏
Cung điện này không tầm thường, cho nên cô muốn vào xem thử. ͏ ͏ ͏
-͏ Sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trả lời. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu sững sờ, không dám đi theo nữa. ͏ ͏ ͏
Đám Trần Ngạn cũng không dám theo cùng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói dối bọn họ, nếu đi vào, nhất định sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Nguyền Rủa chi lực bên trong không phải là chuyện đùa, Giang Tả có thể bỏ qua, nhưng những người này không thể. ͏ ͏ ͏
Mà để Giang Tả bảo vệ những người này, hắn thấy phiền phức. ͏ ͏ ͏
Chỉ đứng đợi bên ngoài, chắc sẽ không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Những người vừa nãy tự cho mình là đúng mà đi vào xem thử. ͏ ͏ ͏
Sau đó phát hiện bản thânn căn bản không thể chịu được Nguyền Rủa chi lực, vì vậy đã rút lui kịp thời. ͏ ͏ ͏
Nên mới giống như ban nãy, sắp bị ăn mòn hoàn toàn. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng bây giờ không biết họ sống chết thế nào, nhưng nếu Giang Tả ra tay muộn một chút, có lẽ đám người đó đã hoàn toàn biến thành Nguyền Rủa chi lực lưu lạc khắp nơi. ͏ ͏ ͏
Theo như Giang Tả biết, Nguyền Rủa chi lực này không ảnh hưởng đến hắn. ͏ ͏ ͏
Bản thân hắn đã từng nghiên cứu về nguyền rủa, dù sao cũng trốn ở nơi này mấy tháng trời, trong lúc nhàn rỗi buồn chán thì nghiên cứu qua về chúng. Vốn dĩ định nghiên cứu nguyền rủa để đối phó với Cửu Tịch, nhưng không có đất dụng võ. ͏ ͏ ͏
Đoạn cuối của nguyền rủa còn không bằng Đạo của hắn. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa ở hậu kỳ, hai người cùng giai đoạn, nguyền rủa liền có vẻ yếu đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả bước vào bên trong nơi Nguyền Rủa chi lực toát ra, nhưng nó không phải do cung điện tạo ra mà là ở dưới cung điện. ͏ ͏ ͏
Trước tiên Giang Tả không đi tìm nơi phát ra Nguyền Rủa chi lực bên dưới cung điện, mà muốn đi thử xem trong cung điện này, có điều gì đặc biệt hay không. ͏ ͏ ͏
Cung điện rất lớn, nhưng không phức tạp, hầu như chỉ có một đại sảnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn thấy một bức tượng đá bên trong. ͏ ͏ ͏
Hắn nhanh chóng đến gần bức tượng đá, Giang Tả kinh ngạc phát hiện, một bức tượng khắc một con rùa với nụ cười hài hước. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Ai đã để lại tượng đá này? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy chắc là Tần Thiên Ngưng. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ không có khẩu vị tệ như vậy, Tần Thiên thì có vẻ là một người nghiêm túc. ͏ ͏ ͏
Chỉ Tần Thiên Ngưng là có tính cách này. ͏ ͏ ͏
Nhưng trên tượng đá không có chữ gì, chuyện này khiến Giang Tả khá bất lực, không có lời giải thích thì hắn không thể hiểu ý nghĩa của bức tượng đá. ͏ ͏ ͏
Nhưng khẳng định xung quanh không có trận pháp linh tinh nào cả. ͏ ͏ ͏
Thiên Địa Đại Cục cũng không thể có liên quan đến một bức tượng đá. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả đi quanh bức tượng xem có thứ gì đằng sau không, hắn liền choáng váng. ͏ ͏ ͏
Phía sau tượng đá tự nhiên có một người. ͏ ͏ ͏
-͏ Đạo hữu, có thể giúp tôi một chút được không? ͏ ͏ ͏
Là một tiên tử. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc nhìn cô ta, sau đó tiếp tục xem xét. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng người này hắn biết, nhưng không có nguy hiểm tính mạng thì hắn không định cứu. ͏ ͏ ͏
Người thứ hai rồi, tại sao mấy Thánh nữ dự khuyết này lại tệ như vậy? ͏ ͏ ͏
Đúng, đây cũng là một Thánh nữ dự khuyết, Tuyết Ngọc cô nương đáng yêu. ͏ ͏ ͏
Nhưng sự đáng yêu của cô vô dụng đối với Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả kiểm tra mặt sau của bức tượng đá, phát hiện thực sự có vài dòng chữ ghi: "Thánh thú tứ tộc, Huyền Vũ tộc là đáng yêu nhất. ͏ ͏ ͏
Thật muốn nuôi một con, nhưng ca ca đã nuôi tứ đại hung thú rồi. ͏ ͏ ͏
Lấy tượng đá này để lưu giữ sở thích, hy vọng những người tới sau hãy cho ý kiến." ͏ ͏ ͏
Thiên Linh (bí danh) lưu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏