Chương 654: Vô Đề
- Bên dưới thánh địa có rất nhiều tồn tại hoàn toàn vượt qua ta, vì vậy, càng mạnh mẽ, càng cảm giác thánh địa đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam âm thầm nhìn Nguyệt Tịch bên Thánh Thú Hồ, hắn cảm thấy muốn bảo vệ tốt sư muội, cần sức mạnh càng lớn hơn. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa hắn nghĩ sai một chuyện, vị ở nguyền rủa chi địa kia không phải là không thể giải quyết. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần nguy hại đến sư muội hắn, tất cả đều có thể giải quyết. ͏ ͏ ͏
Toàn bộ nguy hại, chỉ một kiếm giải quyết, kiếm của hắn tuyệt đối không gãy. ͏ ͏ ͏
Lúc này kiếm ý của Kiếm Thập Tam như ẩn như hiện, con đường Chứng đạo đã bắt đầu. ͏ ͏ ͏
Bởi vì kiếm đạo kích thích, đã khiến cho Nguyệt Tịch đang cãi vã cùng Huyền Vũ nhận ra được. ͏ ͏ ͏
Đối với người khác mà nói, có lẽ không thể nhận ra, nhưng đạo này có liên quan tới cô, cho nên cô vô cùng nhạy cảm. ͏ ͏ ͏
- Biến thái. ͏ ͏ ͏
Thật là biến thái, Nguyệt Tịch chưa thấy qua thiên tài như vậy. (Vậy mà lại bắt đầu rình coi, chuyện này cũng thật biến thái.) ͏ ͏ ͏
Thời điểm trước kia, tu vi giữa cô với Kiếm Thập Tam căn bản là ngang nhau. ͏ ͏ ͏
Bọn họ đã từng là Tam giai, Tứ giai, Ngũ giai, Lục giai, nhưng lúc cô kẹt ở Lục giai đỉnh phong, thì Kiếm Thập Tam lại nhảy một cái là qua, Thất giai, rồi Thất giai ngụy Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Sau khi rời đi mấy trăm năm, tu vi Nguyệt Tịch vẫn không có tiến triển, còn Kiếm Thập Tam lúc trở về đã là Thất giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Không bao lâu sau trực tiếp Vấn đạo Bát giai, sau đó có tăng tiến, bây giờ lại có tăng tiến. ͏ ͏ ͏
Lúc này mới một tháng thời gian thôi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch luôn có cảm giác tu vi và đạo cảnh của Kiếm Thập Tam, giống như đột nhiên được giải phóng vậy. ͏ ͏ ͏
- Thật không biết cuối cùng anh ta sẽ đứng ở độ cao gì. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói nhỏ. ͏ ͏ ͏
- Lão Thất ngươi đang nói gì đấy? ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ hỏi. ͏ ͏ ͏
- Tôi đang nói lúc nào tôi mới có thể đánh ra đạo của bản thân. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói. ͏ ͏ ͏
- Tại sao phải đánh ra đạo thuộc về mình? Huyền Vũ nhất tộc chúng ta, vốn không ngộ đạo, chúng ta chỉ cần tu luyện là không có chút nào kém hơn so với người kia. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ nói. ͏ ͏ ͏
Theo Huyền Vũ, nó có thể tu luyện di giới Thánh Tượng, thì lão Thất cũng có thể tu luyện. ͏ ͏ ͏
Mặc dù lão Thất là nhân loại, nhưng lão Thất rất đặc thù, bọn họ cùng nhau lớn lên. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười nói ͏ ͏ ͏
- Dạ dạ dạ, đến lúc đó Tiểu Tỷ Tỷ dạy ta. ͏ ͏ ͏
- Nhất định tỷ tỷ sẽ dạy ngươi. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ vui vẻ đồng ý. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Ngày thứ hai Tô Kỳ trực tiếp đánh thức Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả đầy vẻ mệt mỏi ͏ ͏ ͏
- Để cho anh ngủ một chút nữa. ͏ ͏ ͏
- Tối hôm qua chúng ta không làm gì, mặt anh đầy vẻ mệt mỏi là sao? Có phải em đối với anh quá tốt hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất mãn nói. ͏ ͏ ͏
Thấy Giang Tả không có phản ứng, Tô Kỳ bắt đầu cởi quần ngủ. ͏ ͏ ͏
- Nếu như vậy, em liền không khách khí. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mơ mơ màng màng liếc một cái, sau đó tinh thần rung động, sau đó trực tiếp ngồi dậy, đè quần ngủ Tô Kỳ lại. ͏ ͏ ͏
- Không nên vọng động. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Buông tay. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏
- Có khổ có khó hơn nữa, anh cũng sẽ không buông em ra, anh sẽ không buông tay. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Thay quần áo đi..., em không có thời gian đâu, hơn chín giờ máy bay cất cánh đấy, sắp không kịp rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả buông tay ra, ngay sau đó nha một tiếng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói gì, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Lầm máy bay, chín giờ ngày mai chúng ta lên đường, trở về lại cho anh ngủ, một mực ngủ đến ngày thứ hai lên đường mới thôi. ͏ ͏ ͏
Trong mắt Giang Tả không chút gợn sóng, hắn vô thần liếc mắt nhìn Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Đây là đang uy hiếp hắn sao? ͏ ͏ ͏
Thật là càng ngày càng quá đáng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả yên lặng đứng lên mặc quần áo, lúc xong còn mở miệng nói ͏ ͏ ͏
- Anh đánh răng rửa mặt trước, sau đó giúp em buộc tóc. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười gật đầu ͏ ͏ ͏
- Biết sớm như vậy không phải là tốt sao. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói lời nào, không để ý đến cô. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Giang Tả vẫn còn đang rửa mặt, Tô Kỳ đã mặc xong quần áo đi tới bên cạnh Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đứng ngay ở cửa, dựa vào một bên nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên Giang Tả cũng thấy Tô Kỳ tới, thấy Tô Kỳ một mực ở nhìn mình, Giang Tả không khỏi dừng đánh răng lại, sau đó nhìn về phía Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói ͏ ͏ ͏
- Anh đánh đi, em nhìn một chút. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý Tô Kỳ, lại bắt đầu đánh răng. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ đi tới, tựa vào trên người Giang Tả, hướng về phía tấm gương nói: ͏ ͏ ͏
- Buổi sáng tỉnh lại thấy vợ xa lạ có cảm giác gì không? Kích động không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏